Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
14
Trương Thiên Lăng giơ máy, lia liên tục về phía tôi.
“Gửi về cho mấy lão đạo sĩ xem thử.”
“Nhưng… rốt cuộc anh tìm tôi để làm gì?”
Từ trước tới giờ tôi luôn theo Phật hệ, cũng đâu biết thể chất mình lại ghê gớm vậy.
Món ăn được dọn lên, Trương Thiên Lăng vừa cắm cúi ăn, vừa tranh thủ nói với tôi: “Thôn Đại Lương có nhiều trẻ con mất tích, vốn dĩ chuyện này chưa đến mức dính dáng tới linh dị nhưng dân thôn phát hiện bọn trẻ đều nửa đêm tự đi ra ngoài, hơn nữa tôi còn phát hiện ở thôn Đại Lương có thứ làm nhiễu loạn từ trường, làm phép không linh, ở đó hoặc là có tà đạo, hoặc là có tà thần.”
“Dù là loại nào, chúng ta cũng phải tìm được vị trí thôn Đại Lương trước, nói thật, tổ chương trình tìm mấy ngày rồi vẫn không ra, tôi cũng chịu, đường vào thôn như bị cố ý che lấp vậy.”
“Nhưng nếu có cô thì dễ rồi, cô bày trận cùng tôi, uy lực sẽ mạnh hơn nhiều.”
“Còn về ảnh đế Bùi Từ, tôi khuyên là đừng đi, người như cậu dễ bỏ mạng trong đó lắm.”
Bùi Từ ngẩng mắt liếc Trương Thiên Lăng một cái, thản nhiên nói: “Lo cho mình trước đi.”
Trương Thiên Lăng đưa cho tôi và Bùi Từ mỗi người một lá bùa: “Đây là bùa truy tung, lúc dùng chỉ cần đốt lên là được, ở đây không an toàn, lỡ hai người bị lạc thì dựa vào nó mà tìm.”
Tôi nhận lấy lá bùa.
Chất liệu hoàn toàn khác mấy lá bùa lừa đảo bên ngoài.
Tiếp đó, Trương Thiên Lăng xoa tay nói:
“Ờ, cô tên Kiều Hoè phải không, tôi có thể sờ cô một chút không?”
Bùi Từ bật cười vì tức: “Vậy anh có muốn sờ tôi không?”
Trương Thiên Lăng khoát tay: “Thôi, tùy tiện sờ con gái là bất lịch sự.”
Anh ta ho khẽ, nghiêng đầu nhỏ giọng với tôi: “Lần sau lén cho tôi sờ nhé.”
“Trương Thiên Lăng!” Ánh mắt Bùi Từ lạnh lẽo.
Trương Thiên Lăng lười nhác vỗ mông đứng dậy: “Không ăn nữa, không ăn nữa, mai gặp.”
Chạy còn nhanh hơn ai hết.
15
Ánh mắt của người ở đây khiến người ta thấy khó chịu.
Khi thuê khách sạn, tôi theo thói quen lấy chứng minh của tôi và Bùi Từ ra: “Hai phòng…”
“Một phòng thôi.”
Bùi Từ vô tội chớp mắt, giọng ấm ức: “Anh sợ, một phòng.”
Nhớ lại chuyện Bùi Từ mười sáu tuổi gặp ma, tôi thấy cũng bình thường, bèn gật đầu: “Vậy một phòng.”
Tôi và Bùi Từ cũng chẳng phải chưa từng ngủ chung nhưng vừa vào khách sạn tôi vẫn hơi căng thẳng.
Hơi thở cũng gấp hơn hẳn.
Bùi Từ bất ngờ đưa tay từ sau gáy tôi vòng ra, tim tôi loạn nhịp, vội vàng nói:
“Tắm… tắm trước đã.”
Bùi Từ cầm cái móc trước mặt tôi treo áo khoác lên: “Sớm vậy đã tắm?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, hiểu lầm mất rồi.
Bùi Từ lại bật cười.
Thế là, cho tới lúc ngủ tôi cũng không thèm để ý tới anh.
Bùi Từ tắm xong, khi bước ra còn mang hơi nước.
Giọt nước chậm rãi lăn theo đường nét tuấn tú, ánh mắt anh ánh lên ý cười.
Trên eo chỉ quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, giọt nước trượt theo đường nhân ngư xuống dưới, quá gợi tình.
Bùi Từ cố ý, cố tình ra mà không mặc áo để dụ tôi.
Tôi quay đầu đi, thầm niệm Chú Đại Bi.
“Hồi cấp ba em đâu nhìn lén anh đâu ít lần, giờ trưởng thành rồi lại không dám nhìn?”
Giọng Bùi Từ trêu chọc.
Tôi lại thuộc dạng không chịu được khích, Bùi Từ thì đã nắm rõ tôi lắm rồi.
Tôi quay người lại, đối diện đôi mắt đen của anh, bất ngờ lật người, hai tay chống mạnh xuống hai bên, giam anh lại.
Bùi Từ không ngờ tôi lại làm thế, thân thể theo phản xạ ngửa ra sau, hai tay chống xuống giường, lưng và eo căng cứng lơ lửng.
Tôi áp sát vào.
Tư thế lúc này như thể anh chống tay trên giường, còn tôi thì ngồi vắt ngang trên eo anh.
Hơi thở của Bùi Từ lập tức rối loạn, ánh mắt lảng tránh, môi khẽ run, giọng khàn khàn: “Em làm gì vậy?”
Tôi nhìn anh không chớp mắt, cảm nhận ánh mắt nóng rực của mình, Bùi Từ vô thức nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu trượt lên xuống, giọt nước từ cằm khẽ nhếch xuống, lướt qua yết hầu.
Lúc này ngay cả nhịp thở của tôi cũng loạn.
Khi tôi và Bùi Từ sắp “cháy nổ” thì điện thoại reo.
Bùi Từ quay đầu đi, giọng thấp khàn: “Điện thoại.”
Tôi mặt đỏ bước xuống khỏi người anh, cầm máy.
Là của chương trình [Cảnh Báo Năng Lượng Cao].
“Có phải Kiều Hoè không? Trương Thiên Lăng mất tích rồi.”
16
Tôi và Bùi Từ lập tức chạy xuyên đêm tới chỗ chương trình.
Đạo diễn Dương có chút ngạc nhiên:
“Lúc các cô cậu đến đây không gặp chuyện lạ gì sao?”
Chuyện lạ?
Thấy tôi và Bùi Từ có vẻ thắc mắc.
Nhân viên giải thích: “Chúng tôi ở đây canh mấy ngày rồi, ban đêm không dám lại gần, có người gặp ma dẫn đường lạc, còn có người đụng phải xe ma.”
Tôi lắc đầu: “Không gặp gì cả.”
Bà đồng ngoại quốc Nia kinh ngạc nhìn tôi: “Thưa cô, cô… có rất nhiều năng lượng.”
Còn một người là Xuất Mã Tiên Liễu Hướng Vinh, anh ta cau mày nói:
“Các người đều biết tôi thờ Hôi Tiên nhưng tôi cảm nhận được sự sợ hãi của Hôi Tiên, e rằng nơi này… có Liễu Tiên rất mạnh.”
Lúc này đạo diễn Dương cũng hối hận: “Tôi là nghe trên mạng có người nói ở đây có chuyện tâm linh mới đến, ai ngờ lại nguy hiểm vậy, giờ Trương Thiên Lăng cũng mất tích.”
Nhớ đến lá bùa Trương Thiên Lăng đưa tôi, tôi vội lấy ra.
“Cái này là bùa truy tung Trương Thiên Lăng cho, dựa vào nó chắc tìm được anh ta chứ?”
Tẩu Vô Thường Mạc Sanh lại lắc đầu: “Nơi này chết nhiều người, linh hồn vất vưởng, nhiễu loạn từ trường, cô có đốt cũng không tìm được.”
Nhưng tôi đã đốt rồi.
Lá bùa lập tức bay lên, dẫn đường phía trước.
Mạc Sanh gãi đầu: “Vô lý nhỉ?”