Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
17
Bùa chỉ hướng đi một cách ổn định.
Suốt dọc đường, đường đi dễ hơn hẳn.
Mạc Sanh và Liễu Hướng Vinh luôn trong trạng thái cảnh giác nhưng ngay cả một con thú cũng không gặp, đi thẳng đến một nơi khác.
Nơi đó không hề có vẻ âm khí nặng như núi Đại Lương, trái lại tràn đầy sức sống.
Nét mặt Mạc Sanh và Liễu Hướng Vinh phức tạp.
Bất chợt, Liễu Hướng Vinh bỗng hoảng hốt, vội nói:
“Không được, không thể đi tiếp, có Liễu Tiên, rất mạnh.”
Đạo diễn Dương nghiến răng: “Nghỉ tại chỗ, đợi sáng rồi tính.”
Ở đây, mọi người đều cảnh giác.
Chỉ có tôi, chẳng cảm thấy gì.
Suốt đường, tay Bùi Từ rất lạnh.
Tôi nắm tay anh, sắc mặt anh mới khá hơn chút.
18
Trời vừa hửng sáng, mọi người chuẩn bị đi tìm Trương Thiên Lăng thì thấy anh ta đang bước ra, bên cạnh còn có một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ.
Người phụ nữ mềm mại như không xương ôm lấy eo Trương Thiên Lăng, giọng nũng nịu:
“Tiểu đạo sĩ, cõng thiếp đi. Thiếp mỏi chân quá.”
Giọng cô ta mềm mại, nghe khiến đám đàn ông tại chỗ máu nóng bốc lên.
Tất nhiên, Bùi Từ thì không, Liễu Hướng Vinh cũng vậy.
Nếu Liễu Hướng Vinh là mèo, lúc này hẳn đã dựng hết lông.
Thấy chúng tôi, Trương Thiên Lăng đỏ mặt, vội đẩy người phụ nữ ra, lắp bắp:
“Sao, sao mấy người lại ở đây?”
Người của đoàn phim trừng mắt oán trách: “Tưởng cậu gặp chuyện gì, hóa ra là ôm mỹ nhân thế này.”
Người phụ nữ liếc Liễu Hướng Vinh, khẽ cười:
“Hừ, chuột con.”
Liễu Hướng Vinh run rẩy trốn ra sau lưng tôi.
Anh ta cao mét tám, co ro trốn sau lưng tôi, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
Ngay sau đó, người phụ nữ nhanh chóng bước về phía tôi.
Bùi Từ cau mày, vừa định tránh thì không ngờ cô ta lướt qua anh, ôm chầm lấy tôi.
“Tướng quân… nô gia nhớ chàng quá.”
Cô ta cao mét bảy, rúc gọn trong vòng tay tôi cao mét sáu lăm.
Sắc mặt Bùi Từ càng khó coi.
Anh không kéo cô ta ra, mà giật mạnh tôi vào lòng, ôm chặt:
“Tránh xa cô ta ra.”
Nhưng họ đều bỏ qua một chi tiết quan trọng.
“Kiếp trước tôi là đàn ông sao?”
19
Người phụ nữ lắc đầu, mỉm cười: “Người là nữ tướng đầu tiên của Đại Lương, khi đó ta vẫn là con rắn nhỏ, chính người đã cứu ta!”
“Nhưng đợi đến khi ta hóa thành hình người, bên ngoài đã đổi thay, mùi hôi khó chịu, thế là ta lại ngủ tiếp, chưa đến nửa tháng thì thằng nhóc này xông vào.”
Cô ta hồi tưởng: “Mà thân hình cũng được, mùi cũng ngon.”
Mặt Trương Thiên Lăng lập tức đỏ bừng, lưỡi líu lại: “Cô, cô đừng nói bậy.”
“Thiếp hầu hạ chàng chưa tốt sao? Tiểu đạo sĩ.”
Trương Thiên Lăng biết không nói lại được, liền ho khẽ, đổi chủ đề.
“Cô ấy đã cứu mấy đứa trẻ, những đứa nửa đêm đi ra ngoài đều là cô ấy cứu, lúc này chúng đang ở trong hang của cô ấy.”
“Nhưng… còn một đứa chưa cứu ra, đó là con gái của Diêu Thiên.”
Đạo diễn Dương hơi ngạc nhiên: “Diêu Thiên… là Diêu Thiên mà tôi nghĩ đến sao?”
“Đúng, chính là đạo diễn Diêu Thiên.”
“Con gái ông ấy là linh thể, linh khí rất mạnh, ba năm trước mất tích, nói cách khác, lũ trẻ ở thôn Đại Lương này vốn không phải trẻ con trong thôn.”
“Rõ ràng khi Bạch Nhan cứu người đã bị kìm hãm, nghĩa là có thể có kẻ đang lợi dụng cô ấy để nuôi tà thần.”
Trương Thiên Lăng nhìn tôi, dặn:
“Lát nữa vào thôn, cô đập nát tượng tà thần, công đức và sát khí trên người cô sẽ giúp cô không bị tà thần xâm hại.”
Rồi anh ta cảnh giác nhìn Bùi Từ: “Cậu không được ngăn cản.”
Trương Thiên Lăng tỏ rõ vẻ ai mà chẳng biết cậu.
Bùi Từ nhún vai, không hề phản đối.
Điều này lại khiến Trương Thiên Lăng hơi bất ngờ.
20
Trương Thiên Lăng bảo tôi bày trận cùng anh ta, thực ra chỉ là để tôi đặt vài thứ xuống.
Tôi rất hoài nghi, cách này thật sự có tác dụng sao?
Có lẽ Trương Thiên Lăng nhìn ra suy nghĩ của tôi nên giải thích: “Đồ qua tay cô thì uy lực đều tăng.”
“Cứ coi như cô là buff tăng cường đi.”
Cách giải thích này thật sự quá thực tế.
Trương Thiên Lăng đứng giữa trận, miệng lẩm nhẩm niệm chú, Bạch Nhan cười mắt cong cong, nhỏ giọng nói với tôi:
“Tướng quân, người nói ta theo anh ta về nhà thế nào?”
Tôi liếc nhìn Trương Thiên Lăng.
Tuy đôi lúc anh ta khá đểu nhưng khi nghiêm túc thì quả thực rất đẹp trai, đạo bào rộng thùng thình, thấp thoáng lộ bờ ngực trắng trẻo.
Bùi Từ khẽ bóp lòng bàn tay tôi một cái: “Không được nhìn.”
Tôi khẽ ho một tiếng, quay sang nói với Bạch Nhan:
“Tôi thấy cũng được.”
Chẳng mấy chốc, sương mù quanh đó tan hết, lộ ra lối đi thật sự.
Đó là một con đường nhỏ xuyên rừng, không hề có ngã rẽ.
21
Thời điểm tới cửa thôn, phản ứng đầu tiên của dân thôn là vớ lấy hung khí.
“Mấy người là ai? Thôn Đại Lương không hoan nghênh, mau đi đi.”
Đạo diễn Dương lên tiếng: “Chúng tôi là người của đài truyền hình, đến đây quay chương trình.”
Họ nhìn ống kính tối om, sắc mặt khó coi hẳn.
Lúc này, trưởng thôn bước ra nói:
“Đã là khách thì vào đi nhưng gần đây nơi này hay xảy ra chuyện lạ, uống xong chén trà thì mau rời đi.”
Đạo diễn Dương cười xòa: “Chúng tôi đến để thám hiểm, không sợ đâu.”
Trưởng thôn bật cười, rõ ràng nhiệt tình hơn ban nãy: “Vậy để người dân trong thôn đưa mọi người đến chỗ ở nhưng ban đêm tuyệt đối đừng ra ngoài.”
Đạo diễn Dương gật đầu liên tục.
Khi đến nơi ở, người dân trong thôn vẫn không rời đi, trông như đang canh chừng.
“Mọi người cố tỏ ra hiền lành một chút.”
“Xem ra bây giờ chắc họ nghĩ chúng ta là kẻ lạc đường.”
Trương Thiên Lăng nói.
Bạch Nhan áp sát lưng Trương Thiên Lăng, khẽ nói bên tai: “Chẳng lẽ thiếp không hiền lành sao?”
Hai vành tai Trương Thiên Lăng đỏ bừng.