Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
"Xin lỗi, ngươi vừa mới nói cái gì? Ta không có nghe rõ, có thể nói lại lần nữa không?"
Sau khi nhìn thấy tứ phía đều là mây mù vây quanh ngọn núi, Tang Nhược cố gắng lấy lại tinh thần. Nàng nhìn nam nhân đang đứng trước mặt khoác chiếc trường bào xanh biếc thời trung đại, cực kì bình tĩnh mà hỏi.
Dường như nam nhân mặc trường bào xanh cũng không ngạc nhiên trước câu hỏi của Tang Nhược, vẻ mặt đối phương như hiểu rõ mà trả lời: "Không ngờ được đúng không? Người ở Bắc Uyên đều biết tên Yêu Quân kia có thù với Ngũ Hành tông chúng ta. Thế quái nào hắn lại tự đưa hôn thư đến, nói là thay nghĩa muội cầu hôn Tiêu sư huynh. Cũng chẳng biết hắn có một nghĩa muội từ khi nào nữa..."
Sau khi nghe xong lời nói của y, Tang Nhược trở nên cứng miệng. Bắc Uyên, Ngũ Hành tông, Tiêu sư huynh, Yêu Quân. . . Tang Nhược có một suy đoán khiến ai nghe cũng phải khiếp sợ. Nàng khó khăn nuốt nước bọt, ôm hi vọng có một chút may mắn, thử thăm dò: "Tiêu sư huynh là. . . Tiêu Tử Khâm phải không?"
Thấy nam nhân nọ gật đầu, Tang Nhược cảm giác như trời sắp sụp đổ, vùng vẫy giãy chết: "Yêu Quân là Mặc Huyền sao?"
Có lẽ do nàng liên tiếp đặt mấy câu hỏi hơi kỳ lạ, nam nhân khoác trường bào xanh liếc nàng một cái, không biết y đang nghĩ tới điều gì, chỉ thở dài:
"A Nhược, ta biết ngươi có mối thâm thù cũ với Mặc Huyền. Trong thời gian hắn bị giam cẩm ở Ngũ Hành Tông, các ngươi đã không hợp nhau. Nhưng hiện tại hắn là Đế Quân Yêu giới, không phải là yêu quái lai tạp có thể bắt nạt tùy ý như ngày xưa. Lát nữa ngươi đến Linh Mộc Điện, phải kiềm chế tính tình nóng nảy, đừng khiến sư tôn khó xử. . . Này? Tang Nhược! Ngươi đi đâu vậy? ! Tất cả mọi người đang chờ chúng ta ở Linh Mộc Điện đó!"
Đường núi trong chớp mắt đã không còn bóng người, nam nhân khoác trường bào không hiểu chuyện gì xảy ra, gãi đầu: "Chạy nhanh quá vậy, để quên thứ gì sao?"
Mặc cho tiếng gió gào thét vào tai làm đau màng nhĩ, Tang Nhược cũng không dám lười biếng, nàng cố gắng hết sức chạy xuống núi.
Khi nghe thấy cái tên Tiêu Tử Khâm, Tang Nhược còn một chút hy vọng nhưng sau khi cái tên Mặc Huyền xuất hiện, nàng đã xác định được mình thật sự xuyên sách, còn xuyên vào một bộ truyện tu tiên 18+ mà tối hôm qua thức đêm xem hết.
Tiêu Tử Khâm là nam chính còn Mặc Huyền là phản diện Yêu Quân, chỉ xuất hiện 2 lần trong tiểu thuyết. Lần đầu tiên là chương một: hắn thay nghĩa muội cầu hôn nam chính dẫn đến sự kiện nam chính và nữ chính có một đêm ân ái mặn nồng. Lần sau là ở phần cuối, nam nữ chính ký khế ước hòa bình, nổi tiếng khắp giới tu chân.
Sở dĩ Tang Nhược có ấn tượng sâu sắc với phản diện này là vì vị “nghĩa muội” mà hắn thay mặt cầu hôn kia trùng tên trùng họ với nàng. Trong nguyên tác, kết cục của nàng cực kì thê thảm.
Mặc Huyền nói hắn có quan hệ rất tốt với nàng khi còn ở Ngũ Hành Tông. Sau khi biết được nàng thích Tiêu Tử Khâm, hắn liền nhận nàng làm nghĩa muội. Với tư cách là nghĩa huynh, hắn thay mặt Đế cơ Yêu giới cầu thân cũng không có gì quá đáng nhưng trong bức hôn thư kia lại trực tiếp viết rõ nàng có dòng máu Mị Yêu!
Dòng máu này bị nguyền rủa, phàm là người giao hoan hoặc uống máu, ăn thịt Mị Yêu thì tu vi có thể tăng cực nhanh, còn lợi hại hơn so với lò luyện cấp cao nhất.
Cũng vì nguyên nhân này mà nguyên chủ bị sư môn cầm tù, biến thành kho máu bị mọi người trong Ngũ Hành Tông độc chiếm. Cuối cùng nàng chết thảm đến mức ngay cả xương cốt cũng không còn.
Có thể là để làm nổi bật phản diện Mặc Huyền nên trong nguyên tác có đề cập đến nguyên nhân khiến hắn trở nên như vậy - vì nguyên chủ đã từng lột da sống một con linh sư trước mặt hắn.
Hắn là bán yêu lai tạp giữa con người và yêu quái, bản thể của Mặc Huyền chính là một con sư tử trắng có hai màu mắt khác nhau. Hành vi của nguyên chủ không khác gì đang làm nhục hắn.
Tang Nhược thừa nhận nguyên chủ thực sự rất quá đáng nhưng Mặc Huyền trả thù cũng quá tàn nhẫn. Thà hắn trực tiếp giết cũng không đáng sợ bằng việc tra tấn nàng như vậy.
Nhớ tới kết cục của nàng trong nguyên tác, Tang Nhược cảm thấy rùng mình. Nàng xoa da gà nổi lên trên cánh tay vì sợ hãi, còn chân thì vẫn chạy nhanh như có thể tạo ra gió.
Không đúng, thật sự là tạo ra gió này.
Có lẽ là do ý chí sống còn quá mạnh mẽ nên linh khí bên trong cơ thể nguyên chủ bắt đầu tự động hội tụ dưới chân, tăng tốc độ của nàng lên gấp bội. Tang Nhược còn chưa kịp cảm thán sự thần kỳ của thế giới tu tiên thì đã vội vàng chạy xuống núi. Cho đến khi cách xa Ngũ Hành tông trăm dặm, nàng mới xụi lơ ngã trên mặt đất, thở hồng hộc, khóc than cho vận mệnh bi thảm của mình.
Người khác xuyên sách đều là nữ chính, mới lạ một chút thì thành nữ phụ độc ác, còn nàng ác độc thì có đó nhưng còn không được tính là nữ phụ mà chỉ là một nhân vật làm nền độc ác ngay đầu truyện đã chết thẳng cẳng.
Lúc này nàng chạy trốn được, nhưng cũng không biết người của Ngũ Hành tông sẽ đuổi theo lúc nào.
Nàng nằm trên đồng cỏ, ngửa mặt nhìn trời xanh như nước màu ngọc bích, trong lòng vẫn còn ôm hy vọng, hô hai tiếng “hệ thống” trong lòng.
Hai con linh điểu dừng bên dòng suối nhỏ cách đó không xa, có lẽ chúng hiểu lầm nàng đến để cướp nguồn nước nên xông đến kêu hai tiếng, đuổi nàng đi. Ngoài tiếng suối nhỏ chảy róc rách, tiếng gió nhẹ rì rào quét qua làm bụi cỏ lay động, không còn thanh âm gì khác.
Quả nhiên, nhân vật làm nền không xứng có được bàn tay vàng của hệ thống.
Tang Nhược ngửa mặt lên trời thở dài, xem ra việc muốn thay đổi vận mệnh bi thảm này chỉ có thể dựa vào chính nàng.
Ánh nắng tháng 7 gay gắt, thời tiết vốn cực kỳ nóng nực nhưng trong Linh Mộc điện lại tỏa ra khí lạnh làm người ta sợ hãi.
Trên điện, nam nhân có mái tóc bạc mở mắt, đôi mắt có hai màu khác nhau, một vàng một xanh biển. Hắn lạnh lùng liếc nhìn đám đệ tử Ngũ Hành tông mặc thanh y đứng ở phía dưới, giọng nói giống như Tu La đến từ địa ngục: "Chạy trốn rồi sao?"