Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nam nhân áo xanh bị uy lực của Yêu Quân ép đến mức trán chảy đầy mồ hôi lạnh. Y sợ rằng chỉ cần nói một câu không đúng liền sẽ bị vị Yêu Quân trước mặt này không phân biệt đúng sai mà giết chết, giọng nói còn run rẩy hơn cả tay.
“Vâng, trên đường lên núi, nàng nghe thấy đại danh của ngài, thì lập tức, lập tức chạy mất…”
Trưởng lão Dương Phong là sư tôn của phái Mộc Linh thuộc Ngũ Hành Tông. Đương nhiên, lão không thể ngồi yên không quản: “Đế quân, lão phu có chuyện chưa hiểu. Đế quân nói là thay nghĩa muội của ngài đến đưa hôn thư, nhưng tại sao lại nhất quyết muốn A Nhược ở đây?”
Mặc Huyền không đáp. Hắn im lặng nhìn đệ tử mặc áo xanh kia như đang suy tư điều gì.
Vài phút sau, cặp đồng tử kỳ lạ của hắn ánh lên một tia u ám đáng sợ. Mặc Huyền thẳng tay ném cuộn hôn thư lên không trung, khóe môi nhếch lên, mang theo ý cười không rõ: “Hôn thư bản tôn cũng đã mang đến. Còn việc làm thế nào để vị nghĩa muội này quay về thành thân thì chắc phải dựa vào năng lực của các ngươi rồi.”
Từng đợt gió lốc cuộn lên từ dưới chân hắn, gào thét quét sạch toàn bộ Linh Mộc Điện. Các đệ tử tu vi không cao bị thổi mạnh đến mức tay che mặt tay ôm cột trụ, nghiêng trái ngã phải.
Sau khi đợt gió ngừng lại, Mặc Huyền cũng biến mất tăm hơi, để lại một mớ hỗn loạn trong đại điện.
Xà ngang bị gãy làm đôi, rơi thẳng xuống bàn trà, khiến cuộn hôn thư cũng theo đó mà bay lên không trung. Một luồng linh lực đã phóng đại nó lên mấy lần khiến tất cả mọi người đều thấy rõ trên đó viết gì.
Bỏ qua một đống lời nói nhảm, tất cả mọi người ở trong điện đều ngạc nhiên khi nhìn thấy bốn chữ Đế cơ Tang Nhược. Ai ai cũng xì xào bàn tán, có người còn chỉ vào dòng chữ cuối cùng, hô lớn: “Huyết mạch Mị Yêu?! Tang Nhược là Mị Yêu Nhất Tộc?!”
Đám người họ đều đồng loạt biết điều mà ngậm chặt miệng lại, ngay cả trưởng lão Dương Phong cũng nhìn hàng chữ cuối cùng trong hôn thư bằng ánh mắt phức tạp.
[Đế cơ Tang Nhược là Mị Yêu Nhất Tộc, tuy rằng có huyết thống đặc biệt nhưng đã có hôn ước với Tiêu Tử Khâm nên Yêu giới không tiện can thiệp, mong Ngũ Hành Tông đối đãi tử tế.]
“Việc này không được truyền ra ngoài.”
Trưởng lão Dương Phong quơ phất trần, thu hôn thư vào tay áo. Lão nhìn qua bầu không khí ngột ngạt trong đại diện một lượt rồi nhắm mắt lại, giấu đi ý đồ trong đáy mắt.
Trước khi đi, lão còn nói thêm: “Tang Nhược vốn dĩ có tính cách ương ngạnh, đã nhiều lần phạm sai lầm, cần phải dạy dỗ thêm. Các ngươi nhanh chóng tìm nó về, nếu nó không muốn, cứ thẳng tay phá nát linh mạch, chừa cho nó cái mạng là được.”
Các đệ tử quay qua nhìn nhau, có người hiện rõ vẻ mặt bối rối, có người kinh ngạc đến ngây người. Nhưng dường như ai cũng nhìn ra âm mưu đang ẩn giấu trong mắt của lão, trong tim dường như đang có gì đó tiêu tán.
“Sau khi đưa nó về về thì lập tức nhốt vào hang động sau núi. Thân là sư huynh sư đệ, các ngươi có nghĩa vụ dạy dỗ cho nó thế nào là đạo lý làm người.”
Nghe những lời này của trưởng lão Dương Phong, một chút do dự cuối cùng trong lòng mọi người cũng hóa thành hư không.
“Vâng!”
Linh điểu trong rừng bị tiếng hô đồng thanh này hù dọa, ào ào bay ra khỏi rừng, muốn chạy trốn về phía chân trời rộng lớn, bình yên hơn.
Chỉ là chưa kịp bay đi thì một hòn đá nhỏ bất ngờ được ném lên thật mạnh từ trong rừng, chuẩn xác đâm xuyên qua đôi cánh của nó. Linh điểu phát ra tiếng kêu đau đớn, rơi thẳng xuống đất. Nơi đó cũng vì thế mà xuất hiện đóa huyết hoa đỏ rực, nhuộm đỏ cả một vùng.
Nhìn con chim trước khi chết còn đang phí công giãy dụa, cố gắng bay lên trời, Mặc Huyền nở một nụ cười vui thích: “Ngươi muốn chạy là vì biết mình sẽ bị đám sài lang hổ báo ăn thịt… hay là sợ khi nhìn thấy ta?”
Linh điểu vốn là loài rất thông minh, biết bản thân bởi vì Mặc Huyền nên mới lưu lạc đến đây, nhìn về phía hắn với đôi mắt đầy oán độc.
“Đừng nhìn như thế, ta còn chuẩn bị cứu ngươi đấy.”
Mặc Huyền ngồi xổm xuống, máu tươi dính lên góc áo của hắn. Những vệt máu nhanh chóng loang ra thật nhanh, áo bào màu trắng cũng vì vậy mà điểm thêm vài đốm máu. Hắn đưa tay ra, một luồng linh lực từ từ được tụ lại trong lòng bàn tay, rồi dần đi vào cơ thể linh điểu.
Linh điểu đang hấp hối chợt cảm thấy hồi phục hơn phân nửa, chỉ là ánh mắt nó nhìn hắn lại hiện thêm mấy phần sợ hãi.
Mặc Huyền trị ngũ tạng cho nó nhưng linh lực được truyền vào càng lúc càng lớn, không những khiến nó nhất thời không thể động đậy mà còn có thể thu hút những dã thú đang ngấp nghé linh lực thâm hậu.
“Ngoan ngoãn chờ ở đây, bọn chúng sẽ tới tìm ngươi nhanh thôi.” Mặc Huyền cười thu tay lại, từ từ đứng lên rồi nhìn về phía chân núi: “Bây giờ, đến lượt ngươi.”
Hắn nhắm mắt lại, thả thần thức bao trùm toàn Ngũ Hành Tông. Những nơi thần thức hắn đi qua đều có thể thấy rõ ràng màu sắc của các linh lực đang dao động một cách mạnh mẽ.
Truy lùng theo dấu vết linh lực, trong thiên hạ không đến năm người có thể làm được. Trong đó Ngũ Hành Tông chỉ có một người, đến cả trưởng lão Dương Phong trưởng lão cũng không làm được.
Hắn có nên viết lại một tờ hôn thư nữa và đưa cho tông chủ Ngũ Hành Tông không nhỉ?
Không, không cần.
Mặc Huyền mở mắt ra, cặp dị đồng tử như viên ngọc sáng ngời, tuyệt đẹp đến mức như thể chẳng phải của người, đáy mắt nhanh chóng tràn ngập sự hưng phấn: “Thấy rồi nhé.”
Men theo luồng linh lực một xanh lá hơn trăm dặm, trong lòng Mặc Huyền hết sức phấn khởi.
Chắc chắn bây giờ nàng đang trốn trong một góc nào đó mà run rẩy, cho dù là vì biết chuyện bản thân mang huyết mạch Mị Yêu bị bại lộ hay sợ hãi hắn trả thù vì chuyện trước đây đã sỉ nhục hắn.
Nên chơi đùa nàng như thế nào đây? Bẻ gãy tay chân nàng rồi ném về đỉnh Mộc Linh hay là cho nàng cảm nhận một chút thử xem cảm giác con linh sư bị lột sống kia đã đau khổ như thế nào? Thật nóng lòng muốn nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi hoảng loạn của nàng.
Linh lực dừng lại tại bìa rừng, Mặc Huyền cười tàn độc. Hắn đưa tay dạt bụi cỏ đang cản trước mặt ra thì nhìn thấy một cơ thể cạnh dòng suối nhỏ đang run rẩy cùng cực.
Cùng với hai con chim.