Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Giữa ánh nắng chói chang của buổi ban trưa, Mặc Huyền còn tưởng mình bị hoa mắt. Nhưng khi hắn nhìn kỹ lại, cảnh tượng trước mặt vẫn thế, chẳng có gì thay đổi.
Thiếu nữ mặc một thân áo xanh mặc kệ hai chữ “hình tượng” mà nằm rạp trên mặt đất, mắt hướng về phía hai con linh điểu, thân thể chuyển động với tần suất rất nhanh, giống như là đang run rẩy.
Tang Nhược nghiến răng, giọng điệu hung ác: “Có cho không hả? Không cho thì ta sẽ cắn đó!”
Tư thế quái lạ, lời nói khó hiểu, khiến người ta khó có thể hiểu rốt cuộc nàng muốn làm gì.
“Chít chít!”
Hai con linh điểu cũng theo đà mà nghiêng ngả trái phải đề phòng Tang Nhược. Trong đôi mắt đen láy như hạt đậu còn mang theo ý khiêu khích, châm chọc nàng.
Khiêu khích? Tang Nhược một lần nữa có nhận thức rõ ràng hơn về cái thế giới huyền huyễn này, ngay cả chim cũng biết khiêu khích người.
Cổ họng nàng vừa khô vừa ngứa, dù rất muốn uống một ngụm nước để bổ sung năng lượng nhưng hai con linh điểu trông coi suối nước này lại sống chết cũng không cho nàng tới gần.
Hẹp hòi thì thôi đi, lại còn chơi bẩn, chỉ cần Tang Nhược khẽ nghiêng đến gần, chúng nó sẽ đuổi theo cắn mông nàng. Vốn dĩ Tang Nhược bị xuyên vào đây nên không thể điều động linh lực, thế mà lại bị hai con chim bắt nạt đến mức cả nước cũng không uống được.
Tang Nhược vô cùng tức giận, như một mãnh thú mà lao vào hai con chim.
Vài giây sau, một tay Tang Nhược che lấy đầu, một tay che lấy mông, vừa chạy vừa phun lông chim ra khỏi miệng, hét thảm thương:
“Đừng cắn nữa, đừng cắn nữa mà, ta đầu hàng!”
Mặc Huyền nhìn Tang Nhược đầu tóc lộn xộn, vô cùng chật vật, hai hàng mày vô thức cau lại.
Hai con linh điểu cực kì yếu, cho dù không dùng linh lực thì với thân thủ của Tang Nhược trừng trị bọn chúng là chuyện dễ như trở bàn tay, thế sao bây giờ lại còn chẳng đỡ nổi lấy một chiêu chứ?
Hơn nữa, nàng là một người độc ác, tự cao tự đại vậy mà lại làm ra cái chuyện đoạt nước uống với chim thế này à?
Kỳ lạ, thực sự rất kỳ lạ.
Mặc Huyền híp mắt, nhìn nữ nhân trong bộ y phục rối loạn, đầu đầy đất cát trước mặt, muốn nhìn rõ xem cuối cùng nàng đang muốn diễn trò gì.
Tang Nhược cũng không biết bản thân bị để mắt tới, giờ phút này, trong mắt nàng chỉ có duy nhất dòng suối ngọt mát lạnh trước mặt.
Không được, nếu như không uống nước thì Ngũ Hành Tông còn chưa tóm được thì nàng cũng chết khát trước.
“Nóng quá, nóng quá.” Tang Nhược cố tình hô lớn tiếng, đưa tay cởi giày vớ, lại kéo thắt lưng xuống, miệng lẩm bẩm: “Nếu không phải con linh sư kia chọc vào tên điên Mặc Huyền thì sao ta có thể bị hai con chim các ngươi bắt nạt chứ…”
Mặc Huyền nghe mồm một, ánh mắt đầy vẻ chế giễu, nụ cười bên môi mang theo mấy phần tàn độc. Hắn đang định bước ra khỏi bụi cỏ thì đột nhiên nghe thấy giọng điệu khoa trương của Tang Nhược, ngay cả hắn còn phải sững sờ huống chi là hai con linh điểu kia.
Tay mắt nàng lanh lẹ, nhắm ngay thời cơ ném những thứ vừa cởi về phía hai con linh điểu, dùng y phục bao lấy chúng thật chặt.
Tang Nhược dùng thắt lưng quấn thêm một vòng nữa quanh vải bố. Hai con chim không thoát ra được, phát ra tiếng kêu hoảng loạn: “Sớm đã bảo các ngươi đừng có chọc ta, giờ đã hối hận chưa hả? Muộn rồi!” Tang Nhược cười ha ha, rút ra một chiếc trâm cài tóc sắc bén từ trên đầu, đuôi trâm lóe sáng dưới ánh mặt trời rồi đâm thẳng vào bao vải.
Nụ cười kia không có gì khác biệt so với khi nàng lột sống linh sư trước đó.
Đến chết cũng không đổi.
Mặc Huyền sinh lòng chán ghét, đưa tay tạo ra một luồng linh lực, thẳng tắp phóng tới cổ tay Tang Nhược. Nếu một kích này trúng đích, e rằng cả cánh tay của nàng đều gãy mất.
Tang Nhược lại đột nhiên ngồi xổm xuống, luồng linh lực vụt qua đỉnh đầu nàng, đánh vào cây ngô đồng to lớn bên kia bờ sông khiến thân cây gãy ngang, đổ xuống đất phát ra một tiếng ầm vang.
Chuyện gì thế?
Tang Nhược giật mình, tưởng rằng người Ngũ Hành Tông tìm tới, không kịp nhìn xung quanh bèn co chân vội chạy, chạy hai bước rồi mới phát hiện ra có điều không đúng.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, cũng không có ai đuổi đến.
Nàng nhìn sang cây ngô đồng, bên trong thân cây gần như đã trống rỗng.
Hóa ra là bị sâu đục.
Tang Nhược buông lỏng cảnh giác. Vải bố trong tay bị cây trâm đâm thủng một lỗ, nàng kéo thắt lưng thắt lên cây, lại đưa tay vào lỗ thủng vuốt ve bộ lông mềm mại của hai con chim, ngữ khí hung ác: “Ngoan ngoãn đợi, ta uống xong nước sẽ thả các ngươi ra!”
“Chít chít!”
“Kêu la cái gì hả? Vẫn không phục đúng không?”
…
Không hợp lý.
Mặc Huyền nhìn hai con chim đang nháo nhào và Tang Nhược đang hừng hực khí thế, hắn cảm thấy cực kì khó hiểu.
Mặc Huyền đã sống bao nhiêu năm ở Ngũ Hành Tông nên hiểu rất rõ Tang Nhược là loại người như thế nào.
Nàng là một kẻ độc ác, chỉ là không cẩn thận bị đụng phải góc áo mà có thể lột sống linh sư ngay trước mặt hắn. Còn bây giờ, vết thương bị chim mổ trên đầu nàng vẫn chảy máu, theo đáng lẽ thì cây trâm kia phải đâm vào cơ thể linh điểu theo một cách thật hung bạo mới đúng.
Lẽ nào là… đoạt xá?