Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Một số Đại Năng độ kiếp thất bại nhưng bởi vì có linh lực cao thâm nên phần tàn hồn vẫn còn sót lại ở cõi hồng trần. Nếu gặp được người hiến tế thì có thể mượn xác hoàn dương hoặc nếu thấy kẻ hấp hối thì sẽ chiếm đoạt được cơ thể. Trong giới tu chân, đoạt xá vẫn là chuyện thỉnh thoảng xảy ra, tuy rằng ít thấy nhưng cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Tang Nhược trước đây và ngay lúc này hoàn toàn khác nhau một trời một vực. Mặc Huyền đang suy đoán rằng nàng đang bị kẻ khác đoạt xá.
Nhưng hắn ngẫm nghĩ tiếp tục lại cảm thấy cũng không đúng.
Chuyện Tang Nhược hiến tế bản thân là không có khả năng. Nếu như thật sự có chuyện xảy ra thì chắc chắn sẽ chỉ biết tóm lấy người khác đi chết thay nàng.
Nếu là đoạt xá, vậy thì càng kỳ lạ.
Vừa rồi rõ ràng Tang Nhược có lẩm bẩm chuyện linh sư, cũng biết bản thân đã chọc vào hắn. Nhưng linh hồn đoạt xá thông qua việc cưỡng ép cướp lấy thể xác thì không thể có ký ức của nguyên chủ. Lúc Tang Nhược lột da linh sư trước mặt hắn, xung quanh không hề có ai khác, vậy thì làm sao linh hồn đoạt xá biết được chứ?
Cho nên người trước mặt chỉ có thể là Tang Nhược, còn về phần vì sao nàng kỳ lạ như vậy thì… Mặc Huyền không nghĩ ra.
“Tò mò thật đấy…” Hắn nhếch môi, ngón tay gõ nhẹ giữa không trung, một luồng linh lực màu xanh bay ra từ người Tang Nhược, trong nháy mắt đã chia thành nhiều mảnh bay về phía xa rồi đi vào thái dương của các đệ tử núi Mộc Linh đang tìm kiếm nàng.
Tia linh lực đó hóa thành một tấm bản đồ trong thức hải, là đồng môn đã chung sống với nhau vài năm, tất cả đều nhận ra ngay tia linh lực đó thuộc về Tang Nhược và thứ đang nhấp nháy kia chính là vị trí của nàng.
Đệ tử núi Mộc Linh từ bốn phương tám hướng tụ về. Mặc Huyền cười nhạt, mái tóc màu bạc được phủ lên một lớp vàng nhạt dưới ánh mặt trời, cặp đồng tử kỳ lạ trong suốt như bảo thạch. Nếu bỏ qua những vết máu trên chiếc áo trắng của hắn thì dáng vẻ đó chẳng khác nào một vị thần.
Mặc Huyền đeo một chiếc nhẫn trữ vật cực kì mỏng ở ngón trở, màu đỏ tươi của nhẫn vòng quanh nước da trắng bệch, lạnh lẽo của hắn trông vô cùng diễm lệ.
Tay hắn bắt đầu xoay chuyển dần dần. Mặc Huyền lấy một đóa sen trong suốt nhưng tỏa luồng khí đen ra khỏi nhẫn trữ vật, rồi dùng linh lực đưa đến bên dòng suối.
Nhìn Tang Nhược sảng khoái vùi đầu trong đó, nụ cười của hắn càng thêm dịu dàng: “Mị Yêu đang phát tình, các sư huynh sư đệ kia của ngươi chắc sẽ càng thích thú nhỉ? Chẳng qua ta càng tò mò hơn, rằng ngươi sẽ tiếp tục chịu đựng, hay là…”
Trong lúc đang nói, luồng linh lực từ trong tay Mặc Huyền bay vào trong rừng, không bao lâu sau thì hóa thành tiếng khóc nỉ non của con nít.
Tang Nhược uống nước đã sảng khoái, nàng loáng thoáng nghe thấy trong rừng có tiếng khóc của trẻ nhỏ, đang muốn đứng dậy xem có chuyện gì xảy ra thì đột nhiên cảm giác chân hơi nhũn xuống.
Không chỉ vậy, cơ thể nàng cũng nóng lên, còn có cả một cảm giác khô ran kì lạ đang dần bộc phát.
Nàng sợ hãi, vội vàng vớt nước lên rửa mặt chỉ là càng làm càng nóng hơn, giữa lúc luống cuống chợt ngửi được hương hoa sen như có như không.
Hoa sen… Tang Nhược mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn bốn phía, quả nhiên, trên dòng suối cách nàng hai bước có một đóa sen màu đen kì lạ.
Là ảnh liên…!
Tang Nhược ngã ngồi trên mặt đất, nhìn gương mặt ửng hồng đang phản chiếu xuống mặt nước phẳng lặng. Đuôi mắt nàng xuất hiện một đường vân màu xanh nhạt không ngừng lan ra, nhìn như một đôi cánh hồ điệp đang bung ra cực kì đối xứng với nhau.
Đó là cánh bướm sẽ xuất hiện vào kỳ phát tình của Mị Yêu.
Nữ chính Mục Thanh Thanh trong nguyên tác cũng là Mị Yêu, vì vậy đối với đặc tính của Mị Yêu, Tang Nhược vẫn còn nhớ rất rõ.
Sau khi Mị Yêu phá thân, mỗi khi trăng tròn đều sẽ bước vào kỳ phát tình, trong lúc đó, thân thể sẽ vô cùng khát khao giao hợp, chỉ khi có đầy đủ tinh dịch đậm đặc hoặc máu tươi mới có thể xoa dịu xao động của huyết mạch. Khi cánh bướm đã mở ra hoàn toàn mà vẫn chưa tìm được đối tượng làm tình, các mạch máu sẽ nổ tung mà chết.
Nhưng vì đây là tiểu thuyết H văn, một tháng một lần đương nhiên là chưa đủ, vậy nên tác giả tạo ra một loại thực vật kỳ lạ, sinh ra để nhắm vào Mị Yêu - ảnh liên.
Phàm là Mị Yêu, bất luận tuổi tác bao nhiêu, giới tính thế nào, cũng chẳng cần biết đã phá thân hay chưa, nếu ngửi được hương thơm của ảnh liên hoặc ăn nhầm chúng thì sẽ lập tức bước vào kỳ phát tình.
Trong tiểu thuyết, Mục Thanh Thanh rất thường xuyên gặp phải đám ảnh liên này, sau đó mây mưa một phen với nam chính Tiêu Tử Khâm luôn đồng hành cùng nàng ta. Nhưng mà người ta là nữ chính đó! Bên cạnh Mục Thanh Thanh có một nam chính không hề quan tâm về sức mạnh của huyết mạch, vậy nên phát tình lúc nào cũng được. Nhưng Tang Nhược nàng chính là một bia đỡ đạn, trừ các đệ tử Ngũ Hành Tông muốn bắt nàng về để độc chiếm thì bên cạnh nàng cũng chỉ có hai con linh điểu!
Sống chết trước mặt, nàng cũng không để bụng khác biệt giống loài, nhưng trong tiểu thuyết đã nói, phát tình kỳ cần tinh dịch đậm đặc! Đậm! Đặc! Cho dù nàng ép khô hai con chim này cũng ép chẳng thể ép được thứ đó!
“Oe… oe oe…”
Tiếng khóc trẻ con trong rừng ngày càng lớn, nét mặt Tang Nhược hơi hoảng hốt, chống đỡ cơ thể mềm oặt đi vào trong rừng.
Mặc Huyền dù bận nhưng vẫn ung dung đi theo sau nàng, chờ để chứng kiến dáng vẻ nàng bại lộ bản tính giết người lấy máu, tránh được một kiếp nạn nhưng lại bị đệ tử Ngũ Hành Tông tìm thấy.
Nhất định sẽ rất đặc sắc.
Để hắn nhìn xem, đám phế vật Ngũ Hành Tông đang ở đâu… A, sắp đến rồi.
Trong thần thức, vô số luồng linh lực đang đuổi về phía Tang Nhược, tia linh lực gần nhất đã đến bìa rừng, chỉ cần thời gian một nén nhang nữa, sẽ có thể tìm thấy Mị Yêu phát tình không hề còn sức chống cự.