Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi tiến sâu vào rừng, tiếng trẻ con khóc càng rõ ràng hơn, Tang Nhược lắc đầu, cố gắng bỏ qua sự khô nóng đang bùng cháy trong cơ thể.
Nàng mở to đôi mắt đỏ ngầu, tìm kiếm tứ phương.
Nghe được âm thanh rõ ràng ngay cạnh bên nhưng lại tìm không được... nếu còn chậm trễ thêm chút nữa thôi, e là không còn kịp nữa.
“Hức…” Chịu đựng cơ thể như bị lửa nóng thiêu đốt, tiếng thở dốc của Tang Nhược dần trở nên gấp rút, ánh mắt tìm kiếm càng thêm bức thiết.
Cuối cùng, nàng nhìn thấy một đứa trẻ sơ sinh toàn thân trần trụi tại rìa bụi cỏ. Nó có vẻ như mới năm, sáu tháng tuổi, trắng trẻo mập mạp, tay chân tròn lẳng mà giơ lên trời.
Nếu hút cạn máu của cơ thể nhỏ bé này cũng có thể giúp nàng vượt qua được kỳ phát tình.
“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi.” Tang Nhược nuốt nước bọt, cuống họng bị dục hỏa thiêu đốt mà trở nên ngứa ngáy, ba bước đi hai bước chạy, xông về phía đứa trẻ đang khóc lớn.
Khóe môi Mặc Huyền tắt đi ý cười, ánh mặt lạnh như băng.
Quả nhiên là không thể tiếp tục giả vờ nữa.
Vừa vặn thay, đứa trẻ này là do linh lực của hắn biến thành. Tang Nhược hút càng nhiều máu thì linh lực trong cơ thể nàng càng bạo phát, vậy nên cần càng nhiều thời gian để hấp thụ.
Mà trong thức hải, còn chưa đến nửa nén hương là đệ tử Ngũ Hành Tông sẽ đến đây.
Mặc Huyền khẽ nheo mắt lại. Một mảnh lá cây bất ngờ từ đâu rơi xuống, phiến lá sắc bén sượt qua da thịt béo mầm, cánh tay như ngó sen trong chốc lát lập tức bị chảy máu.
Máu đỏ đến chói mắt.
Tang Nhược nhìn máu chảy, đường vân cánh bướm màu xanh nhạt trên đuôi mắt nàng lại kéo dài ra bên ngoài thêm nửa phân.
Không được, không có thời gian.
Tang Nhược cắn răng, tranh thủ lúc này vẫn còn một chút sức lực, nhanh chóng ôm lấy đứa trẻ xông ra ngoài.
Nhìn vào phương hướng, hẳn là nàng muốn chạy đến bên bờ suối.
Đến lúc này rồi, không phải là nàng muốn mang nguyên liệu tắm rửa sạch sẽ rồi mới ăn đấy chứ? Mặc Huyền hơi sững sờ nhướn mày, khoanh tay tiếp tục theo sau nàng.
Trước khi lòng hiếu kỳ của hắn có được đáp án, đừng hòng ai đến quấy rầy.
Ngón tay thon dài đeo nhẫn đỏ khẽ đưa lên, các đệ tử Ngũ Hành Tông đang chạy tới, tưởng chừng chỉ còn cách điểm xanh lấp lóe trong gang tấc nhưng đột nhiên tấm bản đồ trong thức hải lại biến mất, cuối cùng lạc trong rừng.
Tang Nhược vẫn không biết mình vừa thoát được một kiếp nạn. Nàng vọt tới bên dòng suối, thuận tay giải phóng hai con chim đang bị treo trên cây. Dưới sự truy đuổi trong phẫn nộ của chúng, nàng nhanh tay mặc quần áo, ôm đứa trẻ rồi ùm một tiếng, nhảy xuống dưới.
Tang Nhược lội qua dòng suối chảy róc rách, bò lên bờ bên kia, không để ý tới cơ thể ướt đẫm, bùn đất đầy mặt, tiếp tục ôm đứa trẻ lảo đảo chạy về phía trước.
Dù sao nàng cũng đã đọc qua toàn văn, cho dù chạy trốn, nàng cũng sẽ không chạy loạn như ruồi không đầu. Cách Ngũ Hành Tông trăm dặm về phía đông có một dòng suối nhỏ, đi qua dòng suối một chút sẽ đến trấn Lộ Hà, nơi đó chính là điểm đến ban đầu của nàng.
Nữ chính Mục Thanh Thanh từ nhỏ đã sống ở trấn Lan Duyệt Phường, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn. Khi mới mười chín tuổi, nàng ta đã liên tục giữ chức Hoa khôi bốn năm, đêm nay là chính đêm đầu tiên Lan Duyệt Phường mang nàng ta ra đấu giá.
Nhưng Mục Thanh Thanh không như nguyên chủ của Tang Nhược, hoàn toàn không biết gì về huyết mạch Mị Yêu của mình. Mỗi lúc trăng tròn kể từ sau khi phá thân, kỳ phát tình cùng với cánh bướm Mị Yêu trên đuôi mắt đều sẽ khiến nàng ta lâm vào nguy hiểm, thế nên Mục Thanh Thanh đã chọn một buổi trưa khi phòng thủ lỏng lẻo nhất mà bỏ chạy.
Khi đang chạy trốn khỏi đám người truy đuổi, Mục Thanh Thanh trốn vào phòng của Tiêu Tử Khâm. Tiêu Tử Khâm vốn đang vận công chống cự với tình độc, bị nàng ta quấy rầy, việc vận công bị gián đoạn. Dưới tác dụng của độc, y chỉ có thể kéo Mục Thanh Thanh tự đưa thân mình tới cửa sói…
Nhưng Tang Nhược chạy đến đây hiển nhiên không phải để xem xuân cung đồ, huống hồ hình ảnh nam nữ làm tình, nàng còn xem nhiều hơn họ… Nàng muốn tìm họ, sau đó lấy quan hệ đồng môn và đồng tộc xin nam nữ chính trên đường đi tìm thuốc mang nàng theo cùng, từ đó có thể lấy thêm một ít, giải quyết thứ huyết mạch phiền phức này.
Khổ nỗi nàng không biết điều động linh lực, không thể ngự kiếm phi hành, chỉ có thể dựa vào hai cái chân mà gắng gượng chạy.
Cơ thể ngày càng mềm nhũn vô lực, lửa nóng như muốn đốt cháy lục phủ ngũ tạng của Tang Nhược, trong ngực còn ôm một đứa nhóc bụ bẫm. Trọng trách đầy mình, thật không dễ dàng mới đến được trấn, nàng cũng chẳng dám ngừng chạy, không biết nghiêng ngả mấy lần, đụng phải bao nhiêu người.
Ham muốn dục vọng nóng bỏng khiến đều mơ hồ trong mắt Tang Nhược, lại thêm việc chỉ lo tìm kiếm tửu lâu Hoan Tư nơi Tiêu Tử Khâm đang dừng chân, đương nhiên không chú ý đến một số ánh mắt bất thiện từ những nam nhân phía sau nàng.
Những nam nhân này phần lớn là đám giang hồ vô lại, không có đạo đức. Chúng nhìn thấy Tang Nhược ôm một đứa nhỏ, bên cạnh cũng không có người khác, lập tức nảy sinh tâm tư.
Gương mặt dính đầy bùn đất nhưng dung mạo lại rất xinh đẹp, y phục bị nước thấm ướt dính sát vào cơ thể không thể giấu được những đường cong uyển chuyển khiến chúng thèm khát. Nếu không phải khó động tay trên đường lớn, e chúng đã sớm không kiềm chế được mà xông lên rồi.
Theo dõi một hồi lâu, mắt thấy nữ nhân rẽ vào một con ngõ nhỏ vắng vẻ, cuối cùng chúng cũng không kìm nén được lửa sắc dục trong lòng, cùng nhau đi về phía đó.
Mặc Huyền lại không vui.