Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mặc Huyền không quan tâm đến việc Tang Nhược bị những tên khốn bẩn thỉu này thèm khát nhưng lúc này thì quả thật không thích hợp.
Hắn đuổi đám ngu xuẩn Ngũ Hành Tông đi vì muốn xem Tang Nhược định làm gì chứ không phải để nhìn xem kẻ khác muốn làm gì nàng.
“Đúng là phiền phức.” Mặc Huyền hơi nhướng mày, linh lực hội tụ ở dưới chân tạo thành luồng gió sắc lẹm, xông vào trong ngõ nhỏ.
Thủ lĩnh cầm đầu đám lưu manh xoa xoa tay, cười dâm dục xông về phía trước, hô lên: “Tiểu muội muội, một mình trong này… a!”
Tang Nhược nghe thấy âm thanh lập tức quay đầu lại nhìn, chỉ là sau lưng lại không có ai.
Kỳ lạ, rõ ràng nghe thấy có người nói chuyện mà? Giữa ban ngày còn có thể gặp quỷ sao? Không đúng! Đây là thế giới tu chân, quả thật có thể gặp quỷ!
Một trận gió thổi qua con ngõ nhỏ, dù trời nóng đến cực điểm nhưng cơn gió này thổi qua người nàng lại mang theo sự lạnh lẽo. Tang Nhược xoa da gà đang nổi đầy trên người, dòng máu khô nóng trong cơ thể cũng dịu đi một phần.
Nếu không phải sợ gặp ma quỷ thì quả thật nàng rất muốn đứng đây thêm một lúc nữa, xem có thể khiến cảm giác thiêu đốt ở bụng dưới giảm bớt đi không.
Chỉ tiếc rằng, tuy tu vi của nguyên chủ cũng xem như tạm được nhưng Tang Nhược nàng lại là một kẻ vô dụng, căn bản không biết điều động linh lực thế nào, nhỡ đâu con quỷ này hung ác, nàng chỉ có thể để cho nó làm thịt.
Trước giờ nàng luôn là người thức thời, ôm chặt đứa trẻ đã ngừng khóc từ lúc nào, không dám chậm trễ mà chạy thẳng ra khỏi ngõ nhỏ. Cơn gió lạnh vừa rồi thổi qua khiến nàng thanh tỉnh một chút, cuối cùng cũng nhớ đến việc có thể hỏi đường.
Vì trên mặt Tang Nhược dính quá nhiều bùn nên người qua đường đều tránh xa nàng. Sau một hồi lâu dò hỏi, dục vọng trong cơ thể nàng ngày càng rõ ràng, giống như núi lửa có thể bộc phát mọi lúc vậy.
May mắn thay, tửu lâu Hoan Tư cách đây không xa, đi qua cầu là đến.
Tang Nhược thở phào nhẹ nhõm. Nàng bước sang cầu đá nơi người người chen chúc qua lại, loáng thoáng nghe ai đó nói trên sông có vài thi thể, dường như là đám người mặt rỗ Vương Nhị hay làm mấy chuyện bẩn thỉu.
Cơn sóng dục vọng điên cuồng chèn ép đến mức việc hít thở cũng bắt đầu trở nên khó khăn, nàng không đến tham gia náo nhiệt mà xông thẳng vào cửa chính tửu lâu Hoan Tư, nằm sấp trước quầy lễ tân thở hổn hển.
Chưởng quầy đứng tại đó bị dáng vẻ mặc người định đoạt của nàng dọa cho giật mình, vội hỏi: “Cô nương làm sao thế Có cần giúp đỡ không?”
“Cần… Rất cần.” Tang Nhược gắng chống đỡ, nói: “Làm phiền chưởng quầy chăm sóc đứa bé này trước, khi nào Tiêu công tử ở phòng Thiên số một ra ngoài thì giao cho y, nói ta là… sư muội của y.”
Không có bằng chứng, chưởng quầy nào dám tiếp nhận một đứa trẻ, đành cười làm lành: “Nếu cô nương biết Tiêu công tử ở đâu, không bằng tự mình lên tìm y. Ta là một đại nam nhân, làm sao biết chăm sóc hài… tử chứ?”
Chưởng quầy chợt quay mắt nhìn thẳng.
Tang Nhược đã rút chiếc trâm vàng trên đầu đưa qua: “Giờ thì có thể không?”
Nguyên chủ ở Ngũ Hành Tông là đệ tử thân truyền, hiển nhiên y phục cũng được thiết kế chỉn chu, tinh xảo. Riêng chiếc trâm bằng vàng ròng này, nếu quy đổi thành tiền thì thậm chí có thể nuôi sống bốn đến năm đứa trẻ.
Chưởng quầy vui ra mặt, dường như sợ nàng rút lời nên nhanh chóng nhận lấy rồi ôm lấy hài tử vào lòng, vỗ về nhẹ nhàng: “Có thể! Cô nương cứ yên tâm!”
Hiển nhiên Tang Nhược biết rõ dùng chiếc trâm vàng này đổi lấy việc chưởng quầy chăm sóc đứa trẻ thì thật không đáng nhưng chuyện xảy ra quá đột ngột, trên người nàng cũng không có hiện kim, cả người chỉ có cây trâm này là món rẻ nhất.
“Ngươi chỉ cần trông giữ nó thật tốt, tuyệt đối đừng đi quấy rầy sư huynh ta. Khi nào y ra ngoài thì nói với y, Tang Nhược muốn y ở lại đây… một ngày, ngày mai đúng canh giờ này, ta lại đến tìm y.” Tiêu Tử Khâm lúc này đang mây mưa giải tình độc với Mục Thanh Thanh, tuyệt đối không thể có sai sót.
Sau khi dặn dò xong, đầu gối nàng đột nhiên mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống.
“Cô nương? Cô nương không sao chứ?!”
Tang Nhược chống quầy lễ tân cố gắng đứng dậy, đôi mắt hạnh to tròn bị dục hỏa đốt đến đỏ ngầu, nàng hít sâu hai cái, giọng nói run rẩy: “Ta muốn hỏi ngươi một chút, trấn Lộ Hà này của các ngươi có nơi nào là thanh lâu của… nữ tử không?”
Mặc Huyền đứng trong bóng tối giật mình, mấy giây sau, một tiếng cười trầm thấp vang lên khiến ngực hắn run run.
Bây giờ hắn có thể xác định, người này chắc chắn không phải Tang Nhược ban đầu.
Tang Nhược thật sự sẽ không nghĩ ra loại biện pháp này, cũng không… có hứng thú như thế.
Không phải đoạt xá cũng không phải hiến tế, lại biết sự việc giữa hắn và Tang Nhược… chậc chậc, thật muốn biết nàng rốt cuộc là ai.
Khóe môi hắn nhếch lên thành một đường cong, đôi đồng tử nhìn Tang Nhược với dáng vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Chưởng quầy dường như bị hai từ “thanh lâu” trấn trụ, sửng sốt một hồi mới nói: “… Đi thẳng ra ngoài rồi rẽ trái, đi qua hai lối rẽ thì rẽ phải vào hẻm Duyên Lai, đi vào hẻm đó, đến cửa chính thứ ba là Nam Phong Quán.”
“Đa tạ.”
Tang Nhược cắn vào đầu lưỡi, cưỡng ép bản thân mình tỉnh táo. Lúc này, nàng mới có thể điều khiển tay chân đang mềm mại vô lực, lảo đảo đi ra ngoài.
Nàng không thể uống máu tươi, vẫn là nên đi tìm nam nhân giải quyết một chút nhu cầu sinh lý thì hơn. Mặc dù nàng muốn xử nam nhưng chỉ cần vung tiền đúng chỗ, Nam Phong Quán nhất định có tiểu quan sạch sẽ cho nàng lựa chọn.
Nếu không phải do đứa nhỏ kia làm nàng chậm trễ, hiện tại nàng đã tìm xong người, bắt đầu ép tinh rồi.
Hẻm Duyên Lai… giao lộ thứ hai, cửa thứ ba… Đến rồi!
Một tiếng cọt kẹt vang lên, nàng đẩy cánh cửa gỗ nhìn có vẻ đặc biệt bình thường rồi bước vào.
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng màu cam trải đầy khoảng sân nhỏ, khi cửa mở ra, Tang Nhược dường như mơ hồ nhìn thấy một vầng sáng màu trắng hiện lên trong nội viện.