Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Không biết vì sao, mái tóc trắng đó khiến Tang Nhược liên tưởng đến mái tóc bạc của Mặc Huyền.
Hắn tìm tới đây sao?
Dục vọng đang sôi trào chợt dừng lại trong chốc lát, hai chân nàng mềm nhũn, dựa vào khung cửa ngã bệt xuống nền đất. Gương mặt đỏ bừng đột nhiên có chút trắng bệch, cánh môi cũng bởi vì sợ hãi quá độ mà run rẩy.
Dù nhìn thấy trong nội viện chỉ có một nam nhân trung niên vóc người gầy gò đang đứng, nàng cũng không có cách nào lấy lại tinh thần từ phút giây hoảng loạn vừa rồi. Bầu không khí tĩnh lặng nhanh chóng qua đi, sức mạnh của tình dục chợt bùng lên mạnh mẽ hơn, nàng dựa vào khung cửa, dồn dập thở dốc, cổ họng không thể khống chế được mà phát ra vài tiếng rên rỉ ngọt ngào.
“Ôi, cô nương làm sao thế? Mau đứng lên đi.”
“Khụ… Khụ, đừng, ngươi, ngươi đừng đụng vào ta.”
Nam nhân trung niên kia muốn tiến lên đỡ nàng. Mùi son phấn nồng đậm phả vào mặt, Tang Nhược bị sặc đến mức ho khù khụ, khiến bụng dưới của nàng cũng run lên không ngừng. Một dòng dịch nóng hổi ẩm ướt tuôn ra từ mật huyệt giữa hai chân nàng, sự nóng rực khác thường cuối cùng cũng đốt tới trong huyệt đạo. Nàng biết đây là báo hiệu kỳ phát tình đã đến hồi cuối, thời gian còn lại cho nàng không nhiều lắm.
Đẩy nam nhân trung niên kia lùi ra xa một chút, nàng nghiến răng, chống vào khung cửa mà từ từ đứng dậy, gỡ đôi khuyên tai linh châu xuống rồi đưa qua: “Đưa ta đến căn phòng tốt nhất của các người, rồi gọi một tiểu quan đến… Tiểu quan nào mắt mù không nhìn được, dáng người và tướng mạo phải là tốt nhất ấy.”
“Chuyện này… Cô nương, phòng và chim non thì dễ thôi.” Nam tử trung niên tiếp nhận linh châu, nụ cười trên môi chưa hề tắt, nhưng ngữ khí lại hơi giận dữ vì bị làm khó: “Nhưng mà mắt mù… Nam Phong Quán bọn ta không có mấy người, càng không nói đến việc cô nương muốn một chim non có dáng người, có tướng mạo tốt nhất. Giá cả này…”
Nam tử chà xát linh châu, thể hiện rõ mười phần ý vị.
Nước mật giữa hai chân đã chảy đến bên đùi, quần lót bên trong đã ướt đẫm, dính chặt vào miếng thịt nhỏ, Tang Nhược kiềm chế không kẹp chân lại, kéo trang sức trên đầu một mạch vứt qua: “Những thứ này đã đủ chưa?”
“Đủ rồi đủ rồi.” Nam tử trung niên vui vẻ ra mặt, khom người nịnh hót nói, “Mời cô nương đi bên này, ta dẫn cô nương lên phòng.”
Tang Nhược liếc mắt ra hiệu cho nam tử, rồi bước vào Nam Phong Quán. Mặc dù còn chưa tới thời gian tầm hoan ban đêm, nhưng qua tấm màn xuyên thấu tại cửa chính, có thể thấy bên trong có không ít người đang ngồi. Ngoại trừ có mấy vị nữ tử ngồi rải rác, phần lớn đều là đàn ông.
Nam tử thích nam tử trong tu chân giới này không hề ít.
Vì có sự hiện diện của nhiều quan khách, nàng vô thức đưa tay lau đi bùn đất trên mặt, cố gắng giữ lại chút thể diện dù đang bị dục vọng tra tấn, cẩn thận nói: “Ta lén đến nơi đây, không tiện gặp người.”
Nam tử trung niên cười nói: “Cô nương yên tâm, Nam Phong Quán bọn ta không cho phép truyền tin ra ngoài, việc cô nương tới đây không ai biết được… Với lại, đi vòng qua đường chính này sẽ đến căn phòng tốt nhất của bọn ta, nếu cô nương không muốn có người tới quấy rầy, căn phòng đó là lựa chọn tốt nhất.”
“… Được rồi.” Xác nhận việc bùn đất trên mặt không thể lau đi được, Tang Nhược cũng không muốn vì những tiểu tiết này mà chậm trễ, bèn đi theo sau lưng nam tử trung niên tiến vào trong.
Tiếng người huyên náo từ xa đến gần truyền vào tai nàng, cảm giác khó chịu trong lòng nàng cũng dần dần phóng đại.
Cứ cảm thấy có chỗ nào là lạ…
“Cô nương, nhanh vào đi.”
Nhìn nam tử trung niên đứng sau cửa, cười thúc giục nàng đi vào, Tang Nhược thu lại đôi chân sắp bước vào phòng, bất an trong lòng nảy lên kịch liệt.
Nàng biết lạ ở đâu rồi.
Từ khi mới vào cửa, nam tử này vẫn luôn cười với nàng.
Đường cong trên khóe miệng người này từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi, giống như là… một con rối bị khống chế, nét mặt, thần thái vẫn luôn dừng lại ở đó.
Đầu kéo còi báo động, nét mặt nàng không đổi lui về phía sau: “Ngại quá, ta nhớ ra tướng công của ta đang ở nhà đợi ta đến thành thân, hôm nay thôi vậy, đợi lần sau, lần sau…”
Lùi lại mấy bước, nàng không hề do dự xoay người bỏ chạy.
Cảm giác nguy hiểm của sự chết chóc khiến nàng khát khao sự sống một cách mãnh liệt. Linh lực tự động tụ lại; nhưng không kịp vui vẻ một giây, nàng liền cảm giác được sau lưng có một cơn gió đuổi theo. Giọng nói nam tử mang theo ý cười vang lên bên tai nàng.
“Thật là thông minh.”
Cổ áo Tang Nhược bị người ta xách trên tay, nàng cố gắng giãy giụa, lại suýt chút nữa ghìm chết chính mình, vì vậy chỉ có thể tạm thời từ bỏ chống cự, như một con gà bị người ta xách cổ.
Nghĩ đến sắc trắng vừa rồi, thân phận của người này gần như không cần phải nghĩ nhiều thêm nữa. Thanh âm của Tang Nhược run rẩy: “… Mặc Huyền.”