Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nên là Mặc Huyền.
Nhưng người này nhanh chóng xoay tay thả - nói đúng hơn, là ném nàng xuống.
Khi Tang Nhược cho rằng mình chết chắc rồi, hắn trở tay một cái, ném thẳng nàng vào Nam Phong Quán - nơi người đến người đi tấp nập.
Hắn còn cười tủm tỉm, rồi nói: “Có thể sống hay không, phải xem lựa chọn của ngươi.”
Ùm một tiếng, Tang Nhược đáp xuống hồ sen giữa hành lang cực kỳ chuẩn xác.
“Khụ, khụ khụ khụ…”
Tang Nhược sặc nước, chật vật bám vào thành hồ ho khan. Theo mỗi tiếng ho của nàng, một dòng dâm thủy lại chảy ra từ trong huyệt sâu, cũng may toàn thân nàng đã ướt đẫm do rơi xuống hồ nước, không ai nhìn ra được.
Chờ đã… Hồ nước?!
Tang Nhược sợ hãi trong lòng, chậm chạp cúi đầu.
Mái tóc ướt đẫm của nàng nhỏ giọt xuống mặt đất, tạo thành một vũng nước, phản chiếu lại hình ảnh của nàng hiện tại.
Tóc tai lộn xộn, quần áo không chỉnh tề, chưa kể bởi đang nằm sấp nên cổ áo hơi bung, lộ ra bộ ngực đồ sộ. Bọt nước từ từ trượt xuống theo khe ngực trắng muốt của nàng, trông cực kỳ quyến rũ.
Nhìn lên trên một chút nữa chính là đôi môi hồng nhuận, cánh mũi cao ngạo nghễ, gương mặt ửng đỏ, hàng mi dài bên trên mắt hạnh rưng rưng, đôi mắt đen láy trừng lớn tràn đầy sợ hãi.
Bùn đất đều đã được hồ nước gột rửa sạch sẽ.
Nàng nhìn thấy đường vân cánh bướm màu xanh nhạt trên đuôi mắt đã gần hoàn chỉnh.
Nhưng điều khiến nàng hoảng sợ không phải điều này, mà là đại sảnh chẳng biết đã trở nên yên tĩnh từ lúc nào.
Cũng không tính là yên tĩnh lắm, bởi nàng nghe thấy tiếng xì xào truyền đến từ bốn phương tám hướng.
“Đó là hình cánh bướm sao?”
“Là Mị Yêu…”
“Mị Yêu đang phát tình…”
Cùng với tiếng bàn tán sôi nổi, Tang Nhược có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn vào nàng: đánh giá có, tò mò có, nhưng nhiều hơn cả, chính là dục vọng muốn chiếm hữu nàng.
Mị Yêu, lô đỉnh có thể nâng cao tu vi, ai mà không động lòng chứ.
Tiếng xì xào dần ngưng lại, nhưng đối với Tang Nhược mà nói, đó cũng không phải là dấu hiệu tốt. Điều này có nghĩa là, những kẻ này không muốn lãng phí miệng lưỡi nữa, mà chuẩn bị muốn xuống tay với nàng.
Phải chạy.
Nàng cắn răng chống nửa người lên, cố gắng leo ra từ trong hồ, nhưng cơ thể trong kỳ phát tình đã chống đỡ đến cực hạn, tứ chi mềm mại không có một chút khí lực nào, nên lại nặng nề ngã trở lại hồ.
Hồ nước không sâu, khó khăn lắm mới có thể che được thân thể nằm sấp của nàng. Nàng ngẩng đầu, nhìn nhóm nam nhân với nét mặt nóng rực, ngo ngoe muốn hành động, ánh mắt bối rối bất lực, nước mắt rưng rưng trên vành mắt.
Nên làm gì đây…
Trong hồ, Mị Yêu với vẻ mặt yếu ớt bị nước bao trùm, da thịt trắng muốt như ẩn như hiện phía sau y phục ướt đẫm, mái tóc đen nhánh tán loạn rơi xuống mặt nước, cánh bướm ở đuôi mắt càng làm tôn lên tướng mạo kiều diễm của nàng, nước mắt rưng rưng trực chờ ở hốc mắt, có đáng thương đến mấy cũng biến thành dụ dỗ mê người.
Trong đại sảnh, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề.
Có kẻ không kìm nén được nữa, liền mở miệng trước: “Các huynh đệ, Mị Yêu này… Ai thấy cũng đều có phần, chúng ta mỗi người một lần, chia đều được không?”
“Vậy ai trước ai sau?”
“Đương nhiên là ta trước!”
“Chờ chút.” Có kẻ liếc mắt nhìn mấy vị nữ tử trong đại sảnh, tất cả đều ngầm hiểu mà im lặng.
Có kẻ rút kiếm ra, ánh sáng lạnh lẽo theo lưỡi kiếm xẹt qua trước mắt Tang Nhược, ngay sau đó, một dòng máu tươi bắn lên mặt nàng.
Nóng hổi…
Nữ tử bị một kiếm cắt đứt yết hầu ngã xuống ao, ánh mắt nhìn về phía nàng tràn đầy vẻ không cam lòng và oán hận.
Đồng tử Tang Nhược mở lớn, nước mắt lăn xuống, chỉ nhìn thấy duy nhất một màu máu trước mặt.
Không… Không.
Không thể như thế được.
“Các ngươi… không thể như vậy…” Nàng lầm bầm, giọng nói bắt đầu trở nên nghẹn ngào: “Không thể như vậy…”
Nàng chỉ là một cô gái chưa tốt nghiệp đại học, phiền não lớn nhất trước đây chỉ có leo tường trốn đọc H văn, chưa bao giờ nghĩ tới lại tận mắt chứng kiến cảnh tượng giết người.
Những nữ tử này bị nàng liên lụy, vì nàng mà chết…
Tang Nhược gần như sụp đổ, nhưng nàng không có thời gian để tỏ lòng bi thương.
Một khắc ngắn ngủi sau đó, những nữ tử đến tầm hoan đều đã mất mạng, nhóm nam tử khát máu đưa ánh mắt cuồng nhiệt về phía nàng.
Có kẻ cười dâm đãng tới gần: “Nhìn nàng bây giờ, đang khổ sở vì đến kỳ phát tình đúng không? Có muốn các ca ca đây giúp đỡ không, muốn tinh dịch không, đến đây, gọi ca ca, ta bắn cho nàng…”
“Ta, ta là, đệ tử Ngũ Hành Tông.” Bàn tay Tang Nhược nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn giúp nàng giữ lại được một tia tỉnh táo. Nàng hổn hển thở một hơi, cầm lệnh bài bên hông ném ra ngoài: “Ta là đệ tử thân truyền của Dương Phong - trưởng lão Ngũ Hành Tông. Các ngươi dám động vào ta, sư tôn của ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi!”
Trên lệnh bài hiện rõ một chữ “Mộc”.
“Đúng là lệnh bài của đệ tử núi Mộc Linh Ngũ Hành Tông…”
“Làm sao bây giờ?”
“Vậy không lẽ Tiêu Tử Khâm chính là sư huynh của nàng ta…”
“Chỉ là…”
“Làm sao bây giờ, thu tay lại sao?”
“Thu tay gì chứ!”
Nam nhân mới rồi đến gần nàng có râu quai nón, dáng vẻ vô cùng hung ác, kẻ này nhấc chân bước qua tấm lệnh bài, hừ lạnh: “Đệ tử núi Mộc Linh ở đâu ra, ta không biết gì hết. Chúng ta cứ ăn sạch Mị Yêu này, đến lúc đó, chứng cứ không có, dù Tiêu Tử Khâm hay Dương Phong đến đây cũng không làm gì được chúng ta!”
Vừa đi vừa nói, nam nhân chỉ còn cách Tang Nhược mấy bước chân.
Có kẻ đóng cửa lại, ánh mắt càng trở nên nóng bỏng hơn, rõ ràng là tán đồng với lời nói của râu quai nón.
Tang Nhược cũng không trông cậy vào việc thân phận đệ tử Ngũ Hành Tông có thể khiến chúng buông tha cho nàng, ném lệnh bài ra chỉ để kéo dài thêm một chút thời gian.
Cho đến khi nàng tìm thấy bình thuốc cùng rơi xuống hồ nước với nàng khi nãy.