Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bình thuốc đó nhìn qua không có gì lạ, chỉ đơn giản dán một tờ giấy ghi [Thập Dục tán], ba chữ đã bị nước ngâm mờ, khó nhìn thấy.
Nhưng Tang Nhược lại có thể phân biệt được, loại dược này trong nguyên tác được mệnh danh là một trong tam đại độc tình dược song tu.
Sở dĩ nói là độc, là bởi vì giải dược của nó cực kỳ khó tìm.
Kỳ phát tình của Mị Yêu chỉ cần một lần tinh dịch đậm đặc là có thể giảm bớt, mà Thập Dục tán này cũng không thua kém.
Bất luận là nam hay nữ, sau khi sử dụng, trong vòng mười canh giờ tiếp theo chỉ có thể giao cấu với cùng một người, mà trong mười canh giờ này, nam tử cần bắn tinh vào trong cơ thể nữ tử mười lần. Sau mười lần, tu vi của cả hai đều sẽ thăng cấp, có thể được coi là một lợi khí song tu.
Nhưng từ xưa đến nay, làm gì có nam tử nào có thể làm mười lần một đêm? Lại còn bắn tinh nhiều lần như vậy?
Tất nhiên, Tang Nhược biết Tiêu Tử Khâm có thể làm được, nhưng đó là vì y là nam chính hắc văn, không được tính là người bình thường.
Nếu không làm được, sau khi uống thuốc và giao cấu xong, hai người đều sẽ bạo thể mà chết.
Bởi vậy nó là thuốc, cũng là độc.
Kỳ phát tình sắp kết thúc, cơ thể chưa có tinh dịch xoa dịu bắt đầu nhói đau, cơn đau này sâu tới tận xương tủy, khiến bàn tay cầm bình thuốc của nàng run mạnh.
Nhưng nàng không do dự, nhanh chóng mở bình thuốc ra, ngửa đầu nuốt hết thuốc vào trong miệng.
Viên thuốc hơi lớn khiến nàng mắc nghẹn, vất vả đấm ngực một lúc mới có thể nuốt xuống.
Một luồng khí nóng rực từ bụng nhỏ của nàng lan ra toàn thân, nàng thở hổn hển một tiếng, thân thể mềm oặt đổ xuống.
Nước hồ hòa với máu tươi che khuất gương mặt của nàng, nàng trông thấy muôn hình muôn vẻ của nhóm nam tử bên trên, ánh mắt cuồng nhiệt, biểu cảm bẩn thỉu… thật ghê tởm.
“Ha ha ha ha ha ha.”
Nàng đột nhiên cười rộ lên, tiếng cười không thể che hết vẻ kiều mị, cánh bướm trên đuôi mắt chỉ còn một chút là hoàn chỉnh.
Râu quai nón sững sờ, dậm chân thật mạnh tiến về phía trước, đoạt lấy bình thuốc trong tay nàng, lập tức đổi sắc.
“Thập Dục tán! Ngươi vậy mà lại ăn Thập Dục tán! Không muốn sống sao!”
“Ta không ăn thì có thể sống sao?” Tang Nhược đã mất hết khí lực, mạng sống trôi đi khiến thanh âm nói chuyện của nàng cũng trở nên nhẹ như gió: “Không phải muốn bắn cho ta sao? Đến đây.”
“Đến đây đi!”
Nàng quay đầu, lướt qua râu quai nón nhìn về phía cửa chính, dường như muốn xuyên qua cánh cửa đóng chặt mà nhìn xem người nọ có đứng bên ngoài hay không. Đôi mắt hạnh của nàng ngập tơ máu, đỏ đến dọa người. Nàng dùng hết sức lực, gằn lên dừng chữ: “Đến – đây – đi!”
Những kẻ vây xem yên lặng lùi về phía sau một bước, dùng ánh mắt thúc giục nhìn về phía đối phương.
“Lý ca, không phải ngươi nói cái giáo dài của ngươi không bao giờ đổ à, đi thử một chút đi.”
“Không được đâu, ta khoác lác đấy, hay là ngươi lên đi, máu thịt nhường ngươi lấy phần nhiều hơn, ta theo sau húp miếng canh là được.”
Tất cả từ tranh đoạt lúc trước biến thành khiêm tốn, không nỡ bỏ qua cốt nhục của Mị Yêu, nhưng lại e ngại Thập Dục tán khiến chúng thân tử đạo tiêu.
“Ta thử xem!” Râu quai nón kéo cổ áo của nàng, nhấc nàng lên từ trong hồ nước. Vạt áo nàng trượt xuống, lộ ra bả vai mượt mà và nửa bộ nhuyễn ngọc trắng muốt. Nàng không để ý, vẫn quật cường trừng mắt nhìn về phía cửa.
Râu quai nón cúi đầu xuống, bộ răng vàng khè khiến người ta buồn nôn dí sát. Tang Nhược nhíu mày, không hề né tránh.
Nàng cũng không còn sức lực để né tránh.
Râu quai nón tới gần ngực nàng, sắp ngậm lấy đôi gò bồng đào đang ưỡn lên ngạo nghễ.
Nhưng sau một khắc, một thanh kiếm mang theo băng tuyết phá cửa mà vào, vô cùng chuẩn xác đâm xuyên qua cổ gã.
Máu tươi bắn tung tóe, gã rơi ngược lại vào hồ nước, hai tay ôm cổ, không thể tin được mà nhìn Tang Nhược.
“Ngươi nhìn xem.” Tang Nhược nhếch môi cười nhạt, cảm thấy vành mắt mỏi nhừ, giọt nước mắt lớn như hạt đậu lăn xuống. Nàng nghẹn ngào: “Ngươi nhìn xem, đến rồi kìa.”
“Dám gọi ta đến, gan ngươi cũng lớn lắm.”
Cánh cửa phịch một tiếng mở ra, người vừa tới một thân y phục đen, mái tóc bạc tung bay sau lưng, đuôi mắt hơi nheo lại, đồng tử màu hổ phách phát sáng rạng rỡ dưới ánh đèn.
“Tóc trắng, dị đồng… là Mặc Huyền! Là Yêu Quân Mặc Huyền!”
Có kẻ sợ hãi hô lên, đám người bắt đầu hỗn loạn, muốn chạy nhưng lại không dám di chuyển. Tất cả đều dạt sang một bên.
“Quả nhiên là ngươi…” Tang Nhược buồn cười, nhưng lại không cười nổi.
Nàng cược thắng.
Nàng biết Mặc Huyền muốn nàng chết, lại không muốn để nàng chết quá dễ dàng, vì vậy mới đưa hôn thư đó tới cho Ngũ Hành Tông, muốn thấy nàng bị chúng bạn xa lánh, bị tranh giành độc chiếm.
Nhưng vì sao hắn lại ném nàng vào đám người cùng với Thập Dục tán?
Tang Nhược mới đầu cũng không nghĩ ra, nhưng nàng vẫn nhớ tới phần cuối trong sách, nói Mặc Huyền là bởi vì cảm thấy tình cảm của nam nữ chính khá thú vị nên mới ký hiệp nghị hòa bình.
Trong nháy mắt đó, trong lòng nàng liền sáng tỏ, nàng đã hiểu câu “có thể sống hay không, phải xem lựa chọn của ngươi” có nghĩa là gì.
Nếu như nàng lựa chọn nén giận, để đám người kia chà đạp, vậy chính là không thú vị, cho dù đám người này không giết nàng, Mặc Huyền cũng sẽ không bỏ qua cho nàng.
Còn nếu ăn Thập Dục tán – thứ cả tu chân giới này gần như đều không dám đụng tới, vậy thì coi như là thú vị, có thể khiến hắn cứu nàng một lần.
Thực ra Tang Nhược không tin hắn, nhưng kỳ phát tình sắp kết thúc, không có tinh dịch đậm đặc, trước mắt nàng chỉ có một đường chết, không bằng cược một lần.
Mặc dù cược thắng, nhưng lòng nàng lại không hề mừng rỡ.
Chọc phải ma đầu đáng sợ như vậy, về sau nàng còn có thể yên ổn sống sót sao?
Nàng không thể nghĩ quá lâu. Ngũ tạng truyền đến cảm giác đau đớn vỡ vụn, trước khi mất ý thức, nàng nhìn thấy một lọn tóc màu bạc rủ xuống trước mặt, phía sau là màu máu đỏ tươi chói mắt.