Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tang Nhược toàn thân trần trụi nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, nét mặt đau khổ, thỉnh thoảng phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ từ cổ họng.
Linh hồn nàng như đang rơi vào một mảnh tối đen như mực, lục phủ ngũ tạng đau đến tê liệt, huyết dịch sôi trào nóng hổi, kêu gào như muốn bộc phát.
Đau quá.
Nóng quá.
Thật muốn… muốn được vuốt ve, muốn da thịt kề nhau, muốn hồn xác hòa vào nhau, thật là khó chịu, ai đó tới cứu nàng với.
“Ồ…”
Bên mép giường, Mặc Huyền đã nhìn chằm chằm vào mặt nàng hồi lâu, nhưng vẫn không nhìn ra người trước mặt và Tang Nhược khi trước có gì khác.
“Quá thú vị.” Cánh môi hắn nhếch lên thành một nụ cười, đưa tay mơn trớn trán nàng: “Để ta xem một chút, rốt cuộc ngươi là thứ gì.”
Là thần hay ma, là người hay yêu, dùng Sưu Hồn Thuật tìm hiểu là biết. Mặc dù sau khi bị sưu hồn, mười người thì sẽ có tám người biến thành kẻ ngốc, nhưng hắn không quan tâm lắm.
“Thả lỏng một chút đi… Đừng kháng cự quá.” Dù sao cũng là một linh hồn thú vị, thiện tâm của hắn bộc phát, bèn niệm một câu.
Âm thanh phá tan tầng tầng hỗn độn, đi đến tai Tang Nhược. Nàng chậm chạp dò xét bốn phía.
Ai, ai đang nói chuyện?
“Ding dong --”
Một âm thanh máy móc theo sau vang lên: “Hệ thống xuyên thư hân hạnh được phục vụ ngài, mời ký chủ… Sưu Hồn Thuật?!!”
Sưu Hồn Thuật? Đó là cái gì? Hệ thống… Không phải nàng không có hệ thống sao?
Đau đầu quá. Tang Nhược cảm giác có thứ gì đó đang đảo quanh trong đầu nàng.
Âm thanh máy móc hình như vẫn đang kêu: “Ký chủ, ta có thể vay điểm tích lũy, giúp ngài giấu diếm được Sưu Hồn Thuật. Nhưng điểm tích lũy cần vay quá nhiều, ta phải đi đến Không gian Chủ Thần viết báo cáo. Ngài tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ, hết thảy phải đợi ta quay về!”
Nó đang nói cái gì cơ? Gì mà điểm tích lũy, gì mà Không gian Chủ Thần…
“Hửm?” Mặc Huyền khẽ chau mày, kinh ngạc thu tay lại: “Sao có thể, tại sao ngươi lại có thể là… Tang Nhược.”
Tính tình của nàng hoàn toàn trái ngược với Tang Nhược, hắn cảm thấy thế nào cũng không thể là cùng một người.
Nhưng kết quả của Sưu Hồn Thuật lại thể hiện, linh hồn của nàng chính là của Tang Nhược.
Trực giác của Yêu tộc luôn linh mẫn, làm Đế Quân Yêu giới, trực giác của Mặc Huyền chưa bao giờ sai, nhưng Sưu Hồn Thuật của hắn cũng chưa từng sai.
Sự việc trở nên càng thêm thú vị.
Nhìn sắc mặt dần trở nên trắng ởn của Tang Nhược, hắn nhếch quai hàm, trầm thấp cười hai tiếng: “Coi như số ngươi may.”
Vốn định sau khi kết thúc Sưu Hồn Thuật, thỏa mãn lòng hiếu kỳ thì liền mặc kệ sống chết của nàng, nhưng hiện tại nàng chưa thể chết. Hắn dùng ngón tay đeo nhẫn đỏ xoay một vòng lên cổ tay bên kia, linh lực chuyển động, cổ tay kia liền bong da tróc thịt, vết thương sâu hoắm thấy cả xương. Nhưng hắn đến lông mày cũng không nhăn, đưa tay thăm dò vết thương, làm dao động mạch quản vốn trong suốt như mặt nước.
Đó là linh mạch của hắn.
Hắn lặp lại chiêu cũ, tạo ra một vết thương trên cổ tay đang rũ xuống mép giường của Tang Nhược. Linh mạch hệ mộc màu xanh nhạt bị túm ra một cách thô lỗ, nàng đau đớn nức nở một tiếng, hoa huyệt giữa hai chân bị kích thích, chảy ra một dòng dịch mật ngọt ngào.
Tiếng nước ào ạt quá rõ ràng, Mặc Huyền liếc nhìn, lại không hề có hứng thú gì mà dời mắt, kéo chăn che kín cả người nàng lại.
Hắn chạm hai linh mạch vào nhau, bắt đầu rót linh lực vào linh mạch của nàng.
Đúng vậy, rót vào.
Linh lực màu nước gần như điên cuồng tràn vào linh mạch của Tang Nhược, cánh bướm sắp thành hình liền ngừng mở rộng, dược lực đang sôi sục trong thân thể nàng cũng vỡ thành bột phấn dưới sự trùng kích ngang ngược của linh lực.
Linh mạch tương liên, dùng linh lực thuần túy nhất để giúp đối phương tẩy kinh phạt tủy có thể giúp loại trừ dược hiệu, xoa dịu xao động của huyết mạch, người của tu chân giới đều biết đến biện pháp này.
Nhưng không ai dám, cũng không ai tình nguyện làm như vậy.
Linh mạch chính là mệnh môn yếu ớt mà lại quan trọng nhất của tu sĩ, cách thức truyền linh lực cho đối phương này phải nói là cực kì đau khổ, hơn nữa, nếu không cẩn thận liền sẽ khiến linh mạch đứt gãy.
Dù là Đế Quân Yêu giới, thực hiện biện pháp này cũng sẽ cảm thấy đau. Lông mày Mặc Huyền nhíu chặt, nhìn vào người đang bị chăn đệm bao phủ trên giường, hừ lạnh một tiếng: “Hời cho ngươi rồi.”
Chờ đến khi hắn biết rõ nàng rốt cuộc là thứ gì, nhất định sẽ bắt nàng hoàn trả lại trăm… không, nghìn lần mới được.
Nghĩ vậy, hắn lấy một lọ hương màu đỏ từ trong nhẫn trữ vật, sau khi đốt lửa liền đặt bên mép giường, sau đó kéo chăn xuống, để lộ thân hình hồng nhuận của Tang Nhược.
Nếu Tang Nhược còn tỉnh, nàng chắc chắn sẽ nhận ra loại hương này chính là Mộng Dục hương nổi danh lừng lẫy, là một trong tam đại tình dược, sau khi đốt liền nhập mộng xuân sắc, từ giả thành thật, là giải pháp tốt nhất để giải quyết khi tu sĩ lẻ loi một mình.