Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tang Nhược vừa mở mắt ra đã cảm thấy đau nhức sau những thứ vừa trải qua. Toàn thân nàng như bị xe chiến nghiền nát, nhất là ở phần eo, chỉ cần động đậy nhẹ là đã khiến nàng phải hít sâu. Nàng thậm chí còn nghi ngờ rằng không biết eo của mình có phải bị gãy rồi hay không.
Thập Dục tán này quả nhiên không phải là thứ mà người thường có thể tiêu hóa, có lẽ chỉ có Mục Thanh Thanh và Tiêu Tử Khâm - đôi nam nữ chính trong tiểu thuyết 18+ mới có thể dùng thứ thuốc này như thuốc bổ.
"Tang cô nương, ngươi đã tỉnh lại rồi sao?"
Giọng nói của nam tử thanh tịnh như dòng suối từ một bên truyền tới, Tang Nhược hơi đờ người, những hình ảnh dâm mỹ của đêm qua lại hiện lên trong tâm trí nàng.
"À... Tỉnh rồi." Nàng không tự nhiên đáp lại: "Ta còn tưởng rằng ngươi đã về Nam Phong Quán."
Ánh mắt nàng có phần chột dạ, liếc nhìn ra ngoài cửa, không thể thốt ra phần còn lại của câu nói.
Dù không về Nam Phong Quán thì tiểu quan cũng sẽ bị Mặc Huyền giết người diệt khẩu, sao hắn còn ở lại chỗ của nàng vậy? Chẳng lẽ Mặc Huyền đang bận chuyện khác nên xử lý trễ hả?
Dù sao, đã nhận ân tình một đêm mười lần của hắn, Tang Nhược không thể nhìn hắn nộp mạng. Nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, có chút lo âu, thúc giục: "Ngươi mau chóng đi thôi."
"Cô nương không tò mò vì sao ta lại ở đây với ngươi sao?" Hắn vừa lục lọi vừa rót trà đưa đến trước mặt Tang Nhược. Bàn tay hắn mảnh khảnh, gân xương rõ ràng, các ngón tay thon dài còn hơi hồng nhạt, còn đẹp hơn so với tay của nữ nhân. Không trần trụi giống như đêm qua, hắn càng lộ vẻ dịu dàng khi mặc áo trắng, trông khác hẳn so với những tiểu quan mà giống như công tử nhà giàu. Chỉ có đôi tay quá hoàn mỹ này mới làm người ta nhận ra hắn đặc biệt chăm sóc chúng để hầu hạ người khác.
Tang Nhược nhận chén trà, nói lời cảm ơn, sau đó uống một hơi đến cạn, nhờ đó nàng mới cảm giác trong cổ họng ấm hơn nhiều, lúc này mới hỏi: "Ngươi có nhận được tiền không?"
Tiểu quan lắc đầu.
"Vậy thì ta hiểu rồi, chắc chắn có người cầm dao kề cổ ngươi, ép ngươi đến đây." Nàng nói: "Ta còn biết người đó là một kẻ điên. Nhân lúc hắn chưa trở về, ngươi mau chạy đi. Nếu chờ đến khi hắn trở lại, ta chỉ có thể đốt giấy tiền cho ngươi hằng năm."
Nói xong, nàng lại lẩm bẩm: "Chỉ có điều ta đoán ta cũng chẳng sống được bao lâu, trong hai người chúng ta, là ai đốt cho ai còn chưa chắc?"
Tiểu quan dường như bị nàng chọc cười, hơi mỉm cười, trong giọng nói có chút vui vẻ không thể kìm chế: "Vậy vì sao ngươi không chạy?"
"Ngươi thấy ta không muốn chạy à?" Tang Nhược không hiểu điều này có gì đáng cười, nàng chỉ cảm thấy tức giận: "Hai chúng ta đang làm gì mà ngươi không biết sao? Toàn thân ta giờ như muốn rời ra thành từng mảnh. Đừng nói là chạy, ngay cả việc nằm xuống giường ta cũng không làm nổi!"
"Ấy... Thật có lỗi." Tiểu quan áy náy trong lòng mà nói: "Là ta không kiểm soát được sức lực, ngươi có cần xuống giường không? Ta có thể giúp ngươi."
Những lời này thành khẩn, giọng nói lại lo âu, chân thành đến mức khó mà tin được một giờ trước hắn đã ném Tang Nhược qua lại như chơi bóng trong phòng.
"Thôi quên đi, hai chúng ta một người mù một người què, hợp lại cũng không sống nổi, tốt nhất là ngươi hãy tự chạy trước đi." Tang Nhược biết rằng không thể trách hắn về chuyện này, thậm chí hắn mới là kẻ bị liên lụy. Nàng chỉ cảm thấy tức giận với chính mình đã lãng phí cơ hội tốt để chạy trốn.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi thở dài tiếc nuối.
Ngay khi tiếng thở dài vang lên, tiểu quan cười nói: "Cô nương không cần lo lắng, chúng ta đều có thể sống."
Dù hắn không nhìn thấy, nhưng Tang Nhược vẫn cố gắng tránh ánh mắt của hắn, nàng chỉ cười vô vị hai tiếng, giọng điệu qua loa: "Dựa vào cái gì? Dựa vào ngươi một đêm có thể làm được mười lần sao? Huynh đệ, ngươi biết người ép ngươi làm chuyện này là ai không?"
"Yêu Quân Mặc Huyền."
Tang Nhược khẽ giật mình, sau đó đột nhiên nhìn về phía hắn: "Sao ngươi biết?!"
Dù có là ai biết điều này thì cũng không có gì lạ, nhưng hắn là người mù, không nhìn thấy mái tóc bạc mà cũng không thấy được đôi mắt có hai màu khác nhau kia, làm sao hắn lại chắc chắn rằng kẻ bắt hắn là Mặc Huyền?!
Trừ phi hắn không phải là người mù... cũng không phải là tiểu quan.
Không hiểu sao, Tang Nhược lại nhớ về đêm qua, khi hắn hoàn toàn tiến vào cơ thể nàng, đôi mắt có hai màu vàng và xanh dương khác nhau chợt lóe giữa sương mù.
Không biết từ lúc nào nàng đã ngồi thẳng lưng, tay nhẹ nhàng đưa về phía chẩm ngọc của mình.