Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bàn tay vừa chạm đến một nửa, Tang Nhược lại rút về.
Chiếc đệm giường ẩm ướt, dính nhớp ở dưới thân thể vẫn chưa được khô, giữa hai chân còn sót lại cảm giác sau nhiều lần cực khoái, trong lúc nàng cử động còn có thể cảm nhận được hoa huyệt trơn ướt muốn chết. Tất cả đều đang nhắc nhở nàng rằng nàng và người trước mắt này đã có quan hệ thân mật trong đêm qua, nước dịch của cả hai hòa lẫn vào nhau, từng có khoảng cách tiếp xúc gần gũi nhất.
Nàng thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại cho rằng Mặc Huyền giả mạo tiểu quan giao hoan cùng nàng. Lúc này nàng cảm thấy rất xấu hổ!
Nàng hơi khó chịu, gấp ngón tay lại, thần kinh vốn đang căng thẳng lại từ từ thư giãn, lắng nghe tiểu quan giải thích.
"Trong đêm hôm qua có người xâm nhập vào hậu viện Nam Phong Quán, giết chóc tàn bạo, chỉ có ta và ba vị tiểu quan mù khác còn sống sót... Nhưng bây giờ chỉ còn lại mình ta." Tiểu quan mím chặt môi, dường như đang cố nuốt xuống nỗi đắng cay, một lúc sau hắn mới miễn cưỡng lộ ra nụ cười: "Trước khi chết, bọn họ thốt ra một cái tên, chính là Mặc Huyền. Hơn nữa một canh giờ trước có người truyền tin báo Yêu giới nội loạn, xin Đế Quân mau trở về."
Hắn nói có lý, cũng có căn cứ xác thực, Tang Nhược tin hơn phân nửa nhưng vẫn có một điều nàng không nghĩ ra.
"Cho nên ngươi mới nói chúng ta đều có thể sống, ý là chỉ việc hắn đã về Yêu giới rồi hả?"
"Đúng vậy."
"Vậy tại sao ngươi còn chưa đi? Có phải chờ ta trả tiền không?" Tang Nhược có chút đau đầu: "Đừng nói tới tiền, hiện tại thì ngay cả một bộ y phục ta cũng không có. Ngươi xem như đợi uổng công phí sức rồi."
Lúc đầu nàng còn có một cặp đồ trang sức nhưng đêm qua vội vã tìm người nên đồ trang sức châu báu không còn lại cái nào. Nàng đã đưa hết cho Mặc Huyền điều khiển con rối, bây giờ nghĩ lại mà thấy đau lòng.
"Ta không phải muốn đòi tiền." Tiểu quan dừng lại một chút, sắc mặt có chút cô đơn: "Ta không đi là vì không có chỗ nào để đi."
Tang Nhược nghĩ đến chuyện hắn nói Nam Phong Quán bị tấn công, trong lòng cũng có chút khó chịu.
Những người muốn xé xác nàng ăn thì có chết còn chưa hết tội nhưng những nữ tử cùng tiểu quan vô tội đều là nạn nhân vì nàng mà mất mạng.
"Ta... Ta rất xin lỗi." Chỉ mới mở miệng, giọng nói nức nở, run rẩy xen lẫn trong nước mắt của nàng. Nàng lúng túng lau đi nước mắt, nghẹn ngào hỏi: "Hay là, hay là ta giúp ngươi tìm một cửa hiệu Nam Phong Quán khác nhé?"
Nàng nửa nằm trên giường, ôm lấy chăn gắng gượng che trước ngực, lộ ra nửa bầu ngực tròn trịa ẩn trong mái tóc. Bầu ngực trắng nõn rung động theo động tác khóc nghẹn ngào của nàng, làn da mềm mại hiện ra trong làn tóc đen mượt giống như có con thỏ núp bên trong nhảy lên.
Có chút thú vị.
Mặc Huyền cuộn tròn ngón tay, hắn muốn đẩy mái tóc chướng mắt kia ra, nhìn xem nàng có phải thật sự đang giấu con thỏ trong ngực không.
Sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn, hắn thật sự thấy được con thỏ kia.
Suy cho cùng thì cảnh trong thực tế lúc nào cũng chân thực hơn so với cảnh trong mơ, đêm qua nàng có khóc lóc đến cỡ nào thì mắt cũng không đỏ bừng giống như bây giờ. Hắn cảm thấy nàng còn đáng yêu hơn lúc trước.
Hắn không nhịn được cười, vội vàng dùng tay che miệng cúi đầu xuống, khóe môi không thể kiềm chế mà cong lên, cười đến mức bả vai khẽ run.
Không biết đến khi con thỏ này bị rút gân lột da, đôi mắt có thể càng đỏ hơn, càng đáng yêu hơn hay không.
Tang Nhược nhìn bả vai hắn run rẩy, còn tưởng hắn đang khóc, cảm giác áy náy điên cuồng lan tràn trong lòng nàng. Nàng gấp gáp bắt đầu khóc nấc: "Ngươi trước tiên đừng, hức, đừng khóc nữa. Ta chắc chắn, hức, chắc chắn sẽ giúp ngươi tìm một Nam Phong Quán tốt hơn, hức, lớn hơn."
Nhưng nàng vừa nói xong, bả vai tiểu quan còn run rẩy mạnh hơn, tiếng nói dường như miễn cưỡng phát ra từ trong cổ họng, run rẩy: "Ta, ta không làm tiểu quan được nữa."
"Vì sao thế? Có phải ngươi sợ đến nơi mới sẽ không có việc làm không?" Tang Nhược ngồi bên cạnh, vừa vỗ ngực cho hết nấc vừa an ủi: "Năng lực của ngươi xuất chúng như thế, hức. Cho dù ngươi đi đâu cũng có thể, hức, cũng có thể lớn, hức, mạnh."
Tiểu quan thở dài một hơi, giọng nói nhỏ dần: "Sau khi ta giúp cô nương giải Thập Dục tán, ta đã bị thương ở chỗ ấy... Hơn nữa ngoài việc này ra, ta cũng không thành thạo một nghề nào. Cho nên ta muốn cầu xin cô nương thu nhận ta, chỉ cần cho ta một phần cơm ăn là đủ."
"Hức——" Tang Nhược khiếp sợ quá mức, nấc một cái cuối cùng, sau đó sa vào im lặng.
Trong ánh mắt đỏ bừng vì khóc hiển hiện cảm xúc đồng tình nồng đậm.
À... Thì ra là hắn bất lực rồi.