Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Là một tiểu quan mà mắc chứng bất lực đồng nghĩa với việc mất đi công cụ kiếm ăn. Tang Nhược tỏ vẻ đồng cảm, nàng cũng rất cảm kích hắn xả thân cứu giúp người khác.
Nhưng việc thu lưu hắn, tuyệt đối không thể.
Nàng ngừng rơi nước mắt, cố gắng hết sức để cho mình từ chối hắn với giọng điệu không quá mức cứng rắn: "Là ta có lỗi với ngươi nhưng ta thật sự không thể giữ ngươi lại bên cạnh mình. Nếu ngươi lo lắng về việc không kiếm được tiền bạc, không có cơm ăn, thì ta có thể viết cho ngươi một phong thư. Ngươi cầm thư đi đến tửu lâu Hoan Tư, tìm một người tên là Tiêu Tử Khâm, y chắc chắn sẽ giúp ngươi sắp xếp ổn thỏa..."
Tiểu quan lắc đầu, vẻ mặt thành thật: "Vô công bất thụ lộc*, quân tử không ăn đồ bố thí."
(*Vô công bất thụ lộc: Không có công thì không dám nhận thưởng.)
"..." Chỉ là một tên tiểu quan lại có giác ngộ cao như vậy sao?!
"Nói rất hay, nên là như vậy." Tang Nhược hùa theo cho có lệ rồi buồn rầu nhắc nhở hắn: "Ngươi nhìn ngươi đi, ngươi không nhìn thấy, có ở bên cạnh ta cũng giống như vậy, cái gì cũng không làm được đúng không?"
"Một, hai lần ta vẫn có thể làm." Tiểu quan ngẩng đầu “nhìn” về phía nàng, giọng nói dịu dàng: "Cô nương chỉ mới phá thân vào hôm qua, sau này mỗi khi tới kỳ động dục, ắt sẽ cần tới ta."
Lông tơ toàn thân Tang Nhược đều dựng lên, mồ hôi lạnh toát ra trên lưng, răng môi run rẩy: "Ngươi, ngươi vừa nói cái gì? Kỳ động dục gì chứ?"
"Ngươi đã nói với ta vào đêm qua, ngươi là Mị Yêu."
Hồn phách Tang Nhược như muốn bay khỏi đây, đầu óc điên cuồng nhớ lại hết thảy sự việc phát sinh vào đêm qua. Dường như, giống như... thật sự là nàng chủ động nói.
Nỗi khiếp sợ khiến tim nàng đập loạn, tốc độ suy đoán hắn là Mặc Huyền so với vừa nãy còn nhanh hơn.
Một người đã giao hoan với nàng, biết nàng là Mị Yêu, mà hiện tại nàng không có năng lực phản kháng... Đây là dấu hiệu tìm đường chết.
Lòng bàn tay nàng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nàng dường như đã nhìn thấy cảnh tượng mình trở thành một đống xương trắng.
Đúng vào lúc này, tiểu quan đưa tay về phía nàng, dọa nàng thét chói tai. Sau khi nàng ôm mông trốn về sau, tiếng thét của nàng cơ hồ muốn thổi bay nóc nhà, cực kỳ thê lương.
Tay của hắn đang đưa ra bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt tựa hồ có chút bất đắc dĩ, giọng nói nhẹ nhàng hơn: "Cô nương không cần phải lo lắng, ta cũng không có linh mạch, máu thịt của ngươi không có tác dụng với ta."
"Ngươi kiểm tra thì sẽ biết ta nói thật hay giả." Hắn lật cánh tay hướng lên trên, mạch quản trên cổ tay hiện ra màu xanh da trời pha lẫn xanh lá cây không che giấu đặt ở trước mặt nàng. Hắn hơi thở dài: "Tang cô nương, ta thừa nhận ta muốn ở bên cạnh ngươi không chỉ vì ấm no mà còn muốn có người bảo vệ sự an toàn của mình. Dù sao ta đã lộ mặt trước Mặc Huyền, mà ngươi cũng nói rồi đó, theo tính tình của hắn, nếu trở về tất nhiên sẽ giết ta diệt khẩu."
"Cho nên Tang cô nương, chúng ta giao dịch nhé?" Hắn đưa cổ tay đang lật lên về phía trước thêm hai tấc, giọng nói thật thà: "Ngươi hãy cố gắng hết sức để bảo vệ ta, ta sẽ che giấu bí mật cho ngươi. Đồng thời ta cũng sẽ cố gắng hết sức tạo điều kiện để ngươi vượt qua kỳ động dục. Ngươi cảm thấy như thế nào?"
Tang Nhược cụp mắt xuống, nhìn hắn đưa cổ tay trắng nõn về phía nàng. Trên cổ tay là màu xanh lơ của mạch máu đang thình thịch nhảy lên, đó là mệnh môn yếu ớt nhất của một tu sĩ. Chỉ cần nàng điều động linh lực là có thể tìm thấy linh mạch giấu trong cơ thể hắn, muốn phá hủy hay cắt đứt nó, tất cả chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Nhưng hắn không biết rằng nàng không thể điều động linh lực.
Trong phòng lâm vào yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe rõ âm thanh của thứ gì đó đang đập còn nhanh hơn cả nhịp tim của mình.
Liệu hắn có đang sợ Mặc Huyền trả thù?
Tang Nhược đẩy hắn ra, ngước nhìn hắn với ánh mắt kiên định: "Ta có thể giữ ngươi bên cạnh nhưng trước tiên ngươi phải làm một việc."
"Được." Mặc Huyền khẽ cười, tiếng cười thoát ra từ trong cổ họng: "Chỉ cần ngươi bằng lòng giữ ta lại, chuyện gì ta cũng sẽ làm."
Quả nhiên hắn không đoán sai, nàng không thể điều động được linh lực... Vậy thì nàng tuyệt đối không thể nào là Tang Nhược, nàng cũng không phải là tu sĩ.
Một phàm nhân lại có thể tránh được Sưu Hồn Thuật của hắn, sự việc càng trở nên thú vị.
Dưới lớp lụa trắng, ánh mắt của hắn càng ngày càng hưng phấn, nụ cười bên môi dịu dàng như gió xuân.
"Cởi quần, lột sạch." Tang Nhược đưa tay, chỉ vào chén trà mà hắn vừa rót cho nàng, đọc rõ từng chữ: "Bắn vào trong chén."
Gương mặt đang cười bỗng nhiên cứng đờ, Mặc Huyền cảm thấy thái dương của mình đang giật thình thịch. Cảm giác hưng phấn của hắn trong nháy mắt biến thành cảm giác kinh ngạc, hắn không thể tin nổi mà hỏi: "Ngươi nói cái gì?"
Lột... Bắn?!!