Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
"Ngươi không phải nói đã bị thương ngay dương vật sao?" Tang Nhược rút tay về, má đỏ hây hây: "Ta sợ ngươi không bắn ra tinh dịch đậm đặc được. Ta muốn thử hàng trước rồi mới quyết định xem có nên giữ ngươi lại hay không."
Mặc dù một người bạn tình muốn nhờ vả nàng, còn sẽ giúp nàng che giấu bí mật khiến cho người khác rất động lòng nhưng điều kiện tiên quyết là cái người tình này còn có chức năng bình thường.
Hô hấp của Mặc Huyền dồn dập hơn, đôi mắt ẩn dưới lụa trắng híp lại mang theo sát khí nhìn về phía hồn phách đến từ thế giới khác không biết sống chết kia, hắn hội tụ linh lực trong lòng bàn tay.
Trong gian phòng dường như có gió lạnh thổi qua, Tang Nhược nhìn về phía cuối giường không đóng chặt cửa sổ, nàng lặng lẽ đắp chăn kín người. Thấy tiểu quan không biết làm sao, nàng di chuyển cái mông về phía sau, tự nhận mình thấu hiểu lòng người mà nói: "Ta không nhìn đâu, ngươi cứ phát huy tùy ý. Sau khi bắn ra để cho ta nhìn cái chén là được."
Mặc Huyền không bỏ qua đôi má càng ngày càng ửng đỏ trên mặt nàng, hơi nhíu mày, linh lực trong lòng bàn tay tản ra, hắn mỉm cười kèm theo một chút xấu xa.
"Lột ra như thế nào? Phát huy như thế nào? Tang cô nương có thể dạy cho ta một chút không?"
Tang Nhược kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của hắn, nhịn không được "A?" một tiếng: "Ta dạy cho ngươi hả? Ngươi hẳn phải quen tay làm việc này hơn ta chứ!"
Tiểu quan lộ ra nụ cười yếu ớt, dường như có chút xấu hổ: "Ta là tiểu quan chim non. Đêm qua là lần đầu tiên ta giao hoan với người khác, làm sao có thể quen được?
Hơn nữa Nam Phong Quán chỉ dạy cho bọn ta làm sao để hầu hạ khách nhân, không dạy bọn ta làm thế nào tự làm cho chính mình... Ta thấy cô nương dường như hiểu rất rõ những điều này, chắc chắn là đọc nhiều sách vở, kiến thức uyên bác, hiểu biết còn nhiều hơn ta. Nếu không cô nương tới giúp ta nhé?" Hắn đứng dậy, làm bộ bắt đầu tháo đai lưng, rồi nói tiếp mấy lời chưa nói hết: "Ngươi giúp ta lột ra, giúp ta bắn. Sau đó nhìn xem ta có thể bắn ra tinh dịch đậm đặc hay không."
Mặc Huyền vốn muốn nhìn bộ dáng thẹn thùng, lúng túng của nàng, lại quên rằng đêm qua nàng thẹn thùng, can đảm hối thúc hắn nhanh lên như thế nào. Vậy nên trong lúc hắn giả bộ tháo đai lưng thì nàng thốt ra một câu: "Vậy cũng được, ngươi nằm lên giường đi, ta giúp ngươi lột.". Nói rồi tay mạnh mẽ rút một cái, đai lưng buộc áo bào màu xanh nhạt rớt xuống, lả lướt rơi xuống bên giường.
... Hay là giết quách nàng xong cho rồi, cùng lắm thì hắn lại một lần nữa đi tìm thú vui.
Không khí trong gian phòng dường như ngưng đọng, sát ý bên trong ánh mắt Mặc Huyền cơ hồ muốn ngưng tụ thành thực thể. Hắn nóng lòng muốn dùng ánh mắt xuyên qua lớp lụa trắng khiến nàng tan thành tro bụi ngay tức thì.
Tang Nhược chỉ cảm thấy trên thân thể càng lúc càng lạnh, da gà nổi trên cánh tay, nàng rùng mình một cái rồi vùi thân thể vào sâu trong chăn, ngay cả đầu cũng không muốn lộ ra. Nàng chỉ thò một cánh tay trắng nõn, nhẵn nhụi ra khỏi chăn, bàn tay nhỏ nhắn, khéo léo vẫy về phía hắn hai cái.
Nhớ tới việc hắn không nhìn thấy, nàng nhắc nhở một tiếng: "Ta đã chuẩn bị xong, ngươi xong chưa?"
Chuẩn bị xong chưa á hả?
Nhìn hình ảnh có thể gọi là quỷ dị trên giường, Mặc Huyền rất khâm phục sự chuẩn bị của nàng.
Ngoại trừ người mù, nam nhân bình thường nào mà khi trông thấy một cánh tay từ bên trong chăn thò ra còn có thể hứng lên hả?
Hắn nhắm mắt, nín hơi, sát khí biến mất, hà ra một hơi thật dài từ miệng.
Cũng rất khó tìm được thứ nào có đầu óc như nàng... Thôi, lại tha cho nàng một lần.
Hắn mở mắt ra, xoay người nhặt đai lưng lên: "Ta nghĩ thân thể của cô nương bây giờ vẫn còn rã rời, vẫn là ta tự mình làm là được."
"A, vậy thì ngươi chờ chút."
Tang Nhược rụt tay về, lại lăn lộn trong chăn nửa ngày, tạo thành một cái hố, khuôn mặt thò ra từ trong hố chăn vẫn còn đọng lại nước mắt.
Nàng mở to mắt nhìn hắn, cái mũi nhỏ nhắn, vểnh cao cũng lộ ra ngoài, hít hai hơi không khí mới mẻ rồi mới nói: "Được rồi, ngươi làm đi."
Một là tự nàng ra tay, hai là chăm chú giám sát, nàng không dám khinh thường những việc có quan hệ đến tính mạng.
Dù sao tiểu quan cũng không nhìn thấy, nàng liếm liếm môi, chôn mình trong chăn, nói nhỏ: "Kỳ động dục của Mị Yêu kéo dài khoảng bốn canh giờ, sau bốn canh giờ nếu không được thỏa mãn thì sẽ chết. Trừ đi thời gian tìm nơi hành xử cùng mấy việc ngoài ý muốn đột ngột xuất hiện thì ngươi chỉ có chưa tới một canh giờ là có thể... làm. Ta nghe nói nam nhân tự sướng trước thì có thể bắn nhanh hơn một chút, cho nên ta cho ngươi nửa canh giờ. Trong vòng nửa canh giờ, ngươi có thể bắn ra thì coi như ngươi vượt qua."
Nàng híp mắt, cười ngượng ngùng, nói với hắn: "Hiện tại sẽ tính thời gian, bắt đầu đi."