Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mặc Huyền không cử động một lúc lâu. Bên tai hắn còn văng vẳng âm thanh trong trẻo như tiếng chuông của thiếu nữ, đôi mắt của nàng đỏ bừng, ướt đẫm nhìn hắn qua lớp lụa trắng.
Dải lụa trắng không thể che khuất tầm nhìn của Mặc Huyền, hắn có thể thấy rõ ràng hàng mi dài của Tang Nhược tạo thành một hàng bóng râm dưới đôi mắt, con ngươi đen nhánh của nàng tỏa ra ánh sáng như Dạ Minh Châu. Rõ ràng là cùng một đôi mắt nhưng trước đây chỉ chứa đầy căm ghét, giây phút này hắn lại không nhìn thấy mảy may một ý nghĩ xấu nào, chỉ có chút ngượng ngùng, sạch sẽ và sáng tỏ đến cực hạn. Điều này khiến người ta không nhịn được mà nghĩ đến việc làm bẩn nó hoặc là móc ra cất giấu nó giống như giấu vật quý cũng là một ý nghĩ không tồi.
Mặc Huyền bỗng dưng cười, tiếng cười phát ra từ trong cổ họng nhiễm sát ý và dục vọng mà trở nên khàn khàn khiến người nghe cảm thấy hấp dẫn và lưu luyến một cách kỳ lạ.
Tang Nhược cảm thấy lỗ tai mình như bị lông vũ gãi nhẹ qua, cảm giác ngứa ngáy chui vào tận trái tim khiến nàng không hiểu sao lại có chút bối rối. Tiểu quan tuấn tú vô cùng làm nàng lý giải cảm giác bối rối này thành thẹn thùng.
Dù sao thì cho dù nàng có đọc nhiều sách vở đến mấy, kiến thức uyên bác đến mấy thì đây cũng là lần đầu tiên nàng chính thức nhìn thấy nam nhân xóc lọ. Nam nhân ấy lại còn là một anh chàng đẹp trai nên trái tim nàng rung động, xấu hổ cũng là chuyện rất bình thường.
Nàng nhẹ nhàng thở ra, giọng nói có chút chột dạ: "Ngươi có thể bắt đầu ngay bây giờ."
"Được." Hắn ngồi xuống giường, giọng nói dịu dàng, lưu luyến mang theo ý cười: "Ngươi rất tài giỏi đó."
Tang Nhược nghe hắn khen ngợi một câu không đầu không đuôi, nàng đang muốn hỏi hắn nàng tài giỏi chỗ nào thì thấy hắn dùng đôi tay xinh đẹp vô cùng xốc áo bào lên.
Nàng theo bản năng nhìn sang, hắn đã nhanh nhẹn tháo dây buộc bên trong quần ra, ngón tay như ngọc cầm lưng quần, chậm rãi kéo xuống, kéo theo cả quần lót bên trong.
Tang Nhược căng thẳng ngừng thở, da thịt trắng lạnh của hắn từ từ lộ ra, hai bên háng kéo dài vào phía trong tạo thành đường cong quyến rũ. Nhìn lên trên có thể lờ mờ thấy từng múi bụng, còn nhìn xuống dưới thì có thể thấy lông mu thô cứng đã lộ ra hơn phân nửa.
Bàn tay nàng không cố ý mà nắm chặt chăn, Tang Nhược cảm giác nhịp tim bắt đầu đập loạn xạ, không có quy luật.
Đột nhiên, khi quần bị kéo đến giữa hai chân thì một cây hàng có kích thước kinh khủng bật ra ngoài. Dương vật hình trụ có màu da lung lay trên không, mạch máu màu xanh da trời pha lẫn xanh lá cây vờn quanh thân nó, ở đỉnh dương vật thì trơn nhẵn, mượt mà, có màu hồng phấn. Nhìn sơ qua thì nàng cảm thấy cây hàng của hắn cũng không xấu xí nhưng vẫn không thể che giấu được kích cỡ thô to đáng sợ của nó.
Con ngươi của Tang Nhược lay động, trái tim đang đập lung tung theo nhịp hô hấp bỗng dừng lại một giây, sau đó còn đập kịch liệt hơn, dường như trái tim của nàng muốn nhảy ra từ trong cổ họng ngay lập tức.
Cái thứ này... đã cắm vào trong cơ thể nàng vào tối hôm qua sao?! Cây hàng lớn như vậy mà tối hôm qua nàng không cảm thấy đau!
Mặc dù rất không hợp hoàn cảnh nhưng phản ứng đầu tiên của nàng chính là sợ hãi và thán phục trước tài năng bẩm sinh của mình. Phản ứng thứ hai là nghĩ cách chuyển sang chuyện khác, dù sao nếu cứ như vậy mà nhìn, nàng thực sự không chịu nổi.
"Ngươi vừa mới nói ta rất tài giỏi là có ý gì?" Tang Nhược chăm chú nhìn vào gương mặt của tiểu quan. Mặc kệ là khi nhìn vào đường viền quai hàm hoàn hảo kia, hay là khi đối mặt với đôi môi mỏng ấy, hay là khi nhìn chằm chằm vào chóp mũi thẳng tắp của hắn, ánh mắt của nàng đều sẽ không tự giác bị thu hút bởi động tác trên tay của hắn.
Ngón tay thon dài của Mặc Huyền đang nắm lấy dương vật thô to đang cương cứng, tiếng cười khàn khàn, đầu lưỡi liếm môi: "Ta chưa từng trải qua việc như thế này…"
Từ trước tới giờ hắn chỉ hưng phấn khi muốn giết người, đây là lần đầu tiên hắn vì một ánh mắt mà có ý muốn giết người, dương vật lại hưng phấn cương cứng.
"Hừ…" Mặc Huyền thở hổn hển một tiếng nặng nề, bởi vì hắn cố gắng kiềm chế cảm xúc nên đôi môi khi thì cười khi không, giọng nói kích động đến mức run rẩy: "Ta chắc chắn, chắc chắn phải ở lại bên cạnh ngươi."
Mặc Huyền có linh cảm việc này sẽ là chuyện thú vị nhất trong cuộc đời của hắn.