Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lý đại thiếu gia cũng bị nhiễm dịch bệnh.
Huyện Thường Vũ mỗi ngày người nhiễm bệnh dịch nhiều vô số kể, y quán muốn tiếp nhận cũng nhận không được, cũng không có thuốc để cứu. Gia đình bình thường nhiễm bệnh cũng chỉ có thể ở trong nhà chờ chết, nhưng là đứa con duy nhất trong nhà, Lý tri huyện nhất định sẽ dùng hết tất cả biện pháp cứu tính mạng đứa con trai duy nhất của họ.
Lục Đồng chờ ở cửa Lý phủ, thấy cô gái xa lạ này vào cửa lớn Lý phủ, có mùi thuốc thoang thoảng bay từ bầu trời phía trên ngôi nhà. Một ngày, hai ngày, ba ngày… Suốt hai mươi ngày, trước cửa Lý Phủ không có cờ trắng treo tang.
Dịch bệnh nhiễm bệnh sẽ chết ngay, thời gian nhiều nhất là nửa tháng, mà hiện giờ đã suốt một tháng.
Lý đại thiếu gia không chết, hắn ta còn sống.
Cô gái cúi đầu nhìn về phía Lục Đồng, mạn che mặt che khuất khuôn mặt nàng, Lục Đồng nhìn không thấy vẻ mặt nàng, chỉ nghe được giọng của nàng, giấu đi vài phần thờ ơ: “Đúng vậy, ta chữa khỏi bệnh cho hắn.”
Trong lòng Lục Đồng vui vẻ.
Dịch bệnh này đã tới ba tháng, đại phu ở y quán đều đã chết mấy người, xa gần đều không có đại phu dám đến đây, mỗi người ở huyện Thường Vũ đều đang đợi chết, bây giờ nếu cô gái này có thể chữa khỏi bệnh cho Lý đại thiếu gia, huyện Thường Vũ được cứu rồi.
“Tiểu thư có thể trị được dịch bệnh?” Lục Đồng dè dặt hỏi.
Cô gái cười nói: “Ta sẽ không trị dịch bệnh, ta chỉ biết giải độc. Dịch bệnh cũng là một loại độc, đương nhiên giải được.”
Lục Đồng hoàn toàn không nghe hiểu lời nói của nàng ấy, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư… Có thể cứu người nhà ta không?”
Cô gái cúi đầu, Lục Đồng có thể cảm thấy ánh mắt của đối phương dừng ở trên người nàng, dường như đang xem xét kỹ, đang có chút lo lắng, nghe được người trước mặt nói: “Được.” Chưa kịp vui mừng, cô gái lại tiếp tục mở miệng: “Chẳng qua tiền khám bệnh của ta, chỉ là rất đắt.”
Lục Đồng sửng sốt: “… Cần bao nhiêu?”
“Tri huyện Lý trả 800 lượng bạc trắng, mua một mạng cho con của ông ấy. Bé gái à, nhà ngươi có bao nhiêu người?”
Lục Đồng ngơ ngẩn nhìn nàng ấy.
Phụ thân chỉ là tiên sinh dạy học bình thường trong thư viện, sau khi bị nhiễm dịch bệnh, đã xin từ chức. Mẫu thân thường ngày kiếm sống bằng nghề thêu ở tiệm hàng, khi không có việc gì làm họ sống khó khăn, hiện giờ trong nhà không có tiền bạc có thể lấy ra, tiền mua thuốc lại cuồn cuộn không ngừng mà chi tiêu ra ngoài. Chị cả và anh hai cũng từ từ bệnh nặng… Đừng nói 800 lượng bạc trắng, ngay cả 8 lượng bạc trắng, nhà bọn họ cũng không lấy ra nổi.
Cô gái khẽ cười một tiếng, lướt qua Lục Đồng, đi đến xe ngựa phía trước.
Lục Đồng nhìn bóng dáng nàng ấy, trong đầu vụt qua mùi thuốc đắng chát trong gian phòng chật hẹp, nước mắt của mẫu thân cùng với tiếng thở dài của phụ thân, trưởng tỷ dịu dàng an ủi, nụ cười ngượng nghịu của nhị ca…
Nàng đuổi theo vài bước: “Tiểu thư!”
Bước chân cô gái dừng lại, nhưng không quay người lại.
Một tiếng “bụp”.
Lục Đồng quỳ xuống, gấp gáp mở miệng: “Ta, nhà ta không có nhiều bạc như vậy, ta có thể bán mình cho người. Ta có thể làm rất nhiều rất nhiều việc để sống, ta có thể chịu được khổ cực!” Nàng dường như sợ người trước mặt không tin tưởng, mở bàn tay trắng nõn ra, lòng bàn tay còn non nớt: “Việc ở nhà bình thường ta đều làm, cái gì ta cũng có thể làm! Xin tiểu thư hãy cứu lấy gia đình ta, ta nguyện ý làm trâu làm ngựa cho tiểu thư cả đời!”
Mũ nỉ rớt xuống, đập trán trên mặt tuyết, phủ một lớp băng tuyết, sắc trời âm u, gió bấc thổi đèn lồng dưới mái hiên.
Một lúc lâu sau, có giọng nói vang lên: “Tự bán mình cho ta?”
“Ta biết bản thân không đáng giá nhiều bạc như vậy” Giọng Lục Đồng có chút nghẹn ngào: “Nhưng ta có thể làm bất cứ đều gì… Cái gì cũng làm…”
Một đôi tay nâng nàng từ trên mặt đất dậy.
“Làm người hầu của ta, sẽ chịu rất nhiều khổ cực, ngươi không hối hận?”
Lục Đồng lẩm bẩm nói: “Không hối hận.”
“Được.” Cô gái hình như mỉm cười, khom lưng nhặt mũ nỉ lên, dịu dàng đội lại cho Lục Đồng một lần nữa, giọng điệu có chút kì lạ: “Ta cứu người nhà của ngươi, ngươi đi theo ta. Thế nào?”
Lục Đồng nhìn nàng, gật gật đầu.
“Thật là cô bé ngoan.” Nàng ấy nắm tay Lục Đồng, nhàn nhạt nói: “Thành giao.”