Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Chết rồi sao?”
Bà lão ngước mắt, nhìn thấy người con gái đứng một bên không nói lời nào đột nhiên lên tiếng.
Ngay sau đó, trong tay lại được nhét thêm một xâu tiền đồng. Ngân Tranh mỉm cười, lấy hết bánh Phục Linh trên gánh, tiền đồng vẫn còn dư một ít, nàng ta nói: “Chúng tôi từ nơi khác tới, không biết chuyện Lục gia, phiền đại thẩm nói cho chúng tôi biết, Lục gia đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Nắm chặt xâu tiền trong tay, bà lão nói: “Cũng là Lục gia không tốt số, trước kia nhà họ có một chàng rể đến từ kinh thành, hàng xóm láng giềng đều ghen tị không để đâu cho hết, ai ngờ đâu… Ôi!”
Hai năm trước, trưởng nữ Lục gia - Lục Nhu xuất giá, nhà chồng là một hộ phú thương ở kinh thành, gia sản kếch xù, sính lễ đem tới đủ mười bốn rương, khiến cho hàng xóm bốn bề đều không ngớt lời ngưỡng mộ. Lục lão gia chỉ là một thầy giáo bình thường ở huyện Thường Vũ, gia đình bần hàn, xét ra, mối hôn nhân này là Lục gia trèo cao. Huống hồ công tử nhà phú thương cũng là người khôi ngô tuấn tú, hiền lành, đứng cạnh trưởng nữ Lục gia mỹ miều, thật đúng là một cặp trai tài gái sắc.
Sau khi Lục Nhu xuất giá, liền theo phu quân về kinh thành.
Ban đầu nghĩ rằng đây sẽ là một mối hôn sự hoàn hảo không chê vào đâu được, ai ngờ rằng Lục Nhu vào kinh thành được nửa năm, Lục gia nhận được tin buồn truyền từ kinh thành đến, Lục Nhu chết rồi.
Cùng với đó, còn có những lời đồn đại khó nghe. Con thứ Lục gia - Lục Khiêm từ nhỏ đã có tình cảm sâu đậm với chị gái, mang theo hành lý tới kinh thành, thám thính xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Vợ chồng Lục gia ở nhà chờ đợi mòn mỏi, cuối cùng chỉ nhận được một tờ văn thư từ quan phủ.
Sau khi Lục Khiêm vào thành, đột nhập vào nhà dân trộm cắp tài sản, lăng mạ phụ nữ, bị chủ nhà bắt được, tống vào nhà lao.
Huyện Thường Vũ cũng chỉ lớn như vậy, hàng xóm láng giềng đã chứng kiến Lục Khiêm lớn lên, từ trước đến nay luôn thông minh hiền lành, lại là người thích đứng lên chống lại sự bất công. Đến cả hàng xóm cũng chả tin nổi Lục Khiêm làm ra chuyện trộm cắp, huống hồ chi là vợ chồng Lục gia. Lục lão gia trong cơn tức giận đã viết đơn cáo quan trên kinh thành, nào ngờ chưa đến được kinh thành, đi trên đường thủy gặp mưa gió, thuyền bị lật, đến cái xác nguyên vẹn cũng chẳng còn.
Chỉ trong một năm ngắn ngủ, mất con gái con trai mất cả chồng, Lục phu nhân - Vương Thị sao có thể chịu đựng được, trong một đêm đã phát điên.
“Người trông như điên dại rồi, cũng không khóc lóc om sòm, cả ngày chỉ ôm cái trống lắc mà Lục Nhu chơi hồi nhỏ, cười hì hì ngồi bên hồ hát ca...” Bà lão sụt sịt: “Hàng xóm sợ bà ấy xảy ra chuyện, nên đưa về nhà. Rồi đến một đêm, Lục gia đột nhiên bốc cháy...”
Một người phụ nữ điên dại, đêm khuya vô tình làm đổ đèn dầu xuống bàn gỗ cũng là điều dễ hiểu, hoặc có khi là bà ấy tỉnh lại trong chốc lát, đối mặt với căn phòng vắng vẻ, không còn can đảm sống tiếp nữa, thiêu rụi cả bản thân lẫn căn nhà, để tự giải thoát cho bản thân.
“Lục gia đúng là xui xẻo, trong vòng một năm cả nhà đã chết hết.” Bà lão tiếp tục lải nhải với Ngân Tranh: “Tôi thấy các cô cũng đừng nên lại gần cửa nhà này quá, gặp phải vận xui, không tránh khỏi bị vạ lây.”
“Vậy xác của Lục phu nhân ở đâu?” Lục Đồng ngắt lời bà ta.
Bà lão đó nhìn Lục Đồng, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của nàng, không biết vì sao, trong lòng có chút hoảng, cố trấn tĩnh lại nói: “Lục gia cháy lớn lắm, lại xảy ra vào ban đêm, đợi đến lúc phát hiện ra thì đã muộn rồi, cháy suốt cả đêm dài. Sáng hôm sau khi người ta bước vào, chỉ tìm thấy một nắm tro tàn. Chỉ dọn dẹp sơ sài, căn nhà cũng không được sửa chữa tốt, nên cứ để nó ở đây.”
Bà ta vừa dứt lời, thấy Ngân Tranh và Lục Đồng vẫn đứng ở cửa Lục gia, không có ý định rời đi, lại vác gánh lên vai, lẩm bẩm: “Dù sao cái chết của Lục gia cũng thật quái gở, e rằng đã động phải thứ ô uế gì đó, các cô đừng đến gần nơi này quá. Xưa nay đều kiêng kị những ngôi nhà có người chết, đến lúc gặp chuyện gì thì hối hận cũng không kịp.” Nói xong, nhanh chóng vác gánh rời đi.
Ngân Tranh ôm bánh Phục Linh vừa mới mua từ bà lão trên tay, quay về bên cạnh Lục Đồng, vừa định lên tiếng thì thấy Lục Đồng đã bước vào ngôi nhà trước mặt.
Lục gia quả thực bị ngọn lửa thiêu cháy rất dữ dội. Toàn bộ căn nhà không còn thấy dấu vết gì của quá khứ, khắp nơi chỉ còn lại khói đen và bụi gỗ cháy xém rải rác.
Lục Đồng bước đi chầm chậm.
Nàng đã rời khỏi nhà cũng lâu rồi, nhiều khung cảnh hồi xưa cũng không còn rõ ràng, chỉ nhớ rằng phòng chính ngày xưa nằm ở phía trong, nối liền với khoảng sân nhỏ và nhà bếp phía sau. Mái ngói rất thấp, khi trời mưa, sân thường xuyên bị đọng nước.
Hiện nay những thanh gỗ cháy rụi lẫn trong đống đổ nát, không còn phân biệt rõ đâu là sân nhỏ, đâu là nhà bếp.
Giẫm chân trên đống đổ nát, phát ra những âm thanh lạo xạo nhỏ, Lục Đồng cúi xuống, thấy trong đống gạch ngói vụn, để lộ ra một góc của vật gì đó làm bằng đá.
Nàng cúi xuống, nhặt mảnh đá vụn đó lên.
Là một mảnh đá xanh vụn, ở hành lang gần nhà bếp có một cái chum đá xanh, thường xuyên chứa đầy nước sạch. Bảy năm trước khi nàng rời khỏi nhà, cái chum nước giếng cuối cùng cũng là do chính nàng múc đổ vào.
Ngân Tranh theo sau, nhìn những mảnh gạch vỡ cháy đen xung quanh, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, hay chúng ta ra ngoài trước đi. Người kia vừa nói nếu lỡ phạm phải điều kiêng kỵ, huống hồ…”
“Huống hồ cái gì?” Lục Đồng lên tiếng: “Huống hồ Lục gia rất quái gở?”
Ngân Tranh không dám nói thêm.
Lục Đồng hướng mắt xuống, từ từ nắm chặt nửa chiếc chuông gió trong tay, nhìn vào đống đổ nát trước mặt, lạnh lùng nói: “Quả thực rất quái gở.”
Cái chết, tù đày, đuối nước, hỏa hoạn… Từng thứ từng thứ một trùng hợp xảy ra, nàng cũng không biết, Lục gia rốt cuộc động phải “thứ ô uế” nào, mới khiến người ta nhẫn tâm giết sạch cả nhà như vậy.
“Vừa rồi bà ấy nói, gia đình mà Lục Nhu gả vào là Kha gia ở kinh thành phải không?”
Ngân Tranh bình tĩnh lại, vội đáp: “Đúng vậy, nghe nói là gia đình lâu đời làm nghề gốm sứ ở kinh thành.”
“Kha gia...” Lục Đồng đứng dậy, nói: “Ta nhớ rồi.”